“Được rời, tôi đi ngay đây”
‘Vân Giai Kỳ ngồi xuống ghế sô pha, cô căm lấy di động, phát hiện Lâm Tĩnh Anh gửi tin nhãn tới cho cô.

“Giai Kỳ, mẹ về Vân gia dọn đồ, buổi tối sẽ qua đó, mẹ có món đồ muốn tự.

tay đưa cho con”
‘Vân Giai Kỳ nhíu mày.

Thứ gì vậy?
Sao phải tự tay đưa cho cô chứ?
Nhìn thời gian tin nhắn được gửi tới, là buổi chiều.

Bây giờ sắc trời đã tối tồi mà bà còn chưa đến.


‘Vân Giai Kỳ gọi điện thoại, bên kia không nhận.

Cô hơi nghĩ ngờ, lại gọi thêm một cuộc nữa nhưng một lúc lâu sau thì bên kia mới nhận máy.

“Alô.”
“Cô là người nhà của bà Lâm Tĩnh Anh ạ?” Bên kia truyền đến tiếng nói công thức hoa.

Chung quanh có hơi ôn ào, còn có âm thanh “tích tích tích.

‘Vân Giai Kỳ nói: “Cô là ai?”
“Nơi này là bệnh viện Hoãng Dương, cô là người nhà của bà Lâm Tính Anh ạn Bệnh viện ư?
‘Vân Giai Kỳ hơi khẩn trương: “Đúng vậy, bà ấy bị sao thế?”
“Bây giờ bà ấy đang ở trong bệnh viện, trước mắt vẫn trong phòng cấp cứu, điện thoại của bà ấy đang được chúng tôi bảo quản”
“Bệnh viện sao? Bà ấy đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Đầu bà ấy bị va đập mạnh, trước mắt vẫn đang trong phong cấp cứu, nhưng hình như tình trạng không được tốt cho lắm, nếu bây giờ cô chạy tới đây thì ít nhất cũng có thể gặp bà ấy một lần…”

Vân Giai Kỳ đứng dây.

Điện thoại “bang” một tiếng rơi trên trên sô pha.

Người giúp việc mới vừa bưng mâm đựng trái cây đi tới thì nhìn thấy sắc.

mặt Vân Giai Kỳ trằng bệch, cô ta khẩn trương hỏi: “Cô Vân, làm sao vậy?”
“Tôi muốn đi bệnh viện”
‘Vân Giai Kỳ vội vàng lên lầu thay quần áo, mới vừa thay xong thì Bạc Tuấn Phong đã trở lại.

Anh mới vừa vào cửa đã nhìn thấy cô vội vàng muốn chạy xuống lầu, anh đi qua hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Tôi muốn đi bệnh viện”
“oi bệnh viện làm cái gì?”
“Bây giờ Lâm Tĩnh Anh đang ở trong bệnh viện, tình trạng rất nguy kịch”
Lâm Tĩnh Anh ở bệnh viện ư?
Bạc Tuấn Phong nói: “Anh đưa em đi”
Vân Giai Kỳ nói: “Vậy cũng vừa lúc!”
Cô đi theo Bạc Tuấn Phong xuống gara, vừa mới ngồi lên thì thì bác sĩ đầu bên kia đã gọi tới: “Là người nhà của bà Lâm Tĩnh Anh đúng không?”
Giọng nói bác sĩ rất ngưng trọng, sắc mặt Vân Giai Kỳ biến đổi: “Bà ấy thế nào rồi?”.