Thật sự là tiểu nha đầu thú vị, có nàng, cả đời này dường như một chút cũng không tịch mịch, tràn ngập ánh mặt trời, không bao giờ hắc ám nữa.

Đêm khuya tí tách mưa xuân, Tô Mạt cùng Hồ Tú Hồng ghé vào cửa sổ, chờ Tĩnh thiếu gia trở về.

Nguyên bản nàng cũng muốn đi, nhưng do trời mưa, Tĩnh thiếu gia thấy Tô Mạt đêm qua bị trúng gió, sợ nàng đi ra ngoài trúng gió gặp mưa, cho các nàng ở trên thuyền chờ, nếu không hắn liền buông tay mặc kệ.

Hồ Tú Hồng nay rất nghe lời, Tĩnh thiếu gia làm chủ, sai đâu đánh đó.

Tô Mạt liếc nàng một cái,“Vì sao không sùng bái ta, không nên sùng bái hắn?”

Rõ ràng nàng cũng không cho tiểu cầu vồng lập tức đưa tiền cho Thủy Muội.

Hồ Tú Hồng loan loan ánh mắt, hì hì cười nói:“Ngươi có cái gì mà sùng bái, bị ta trị cầu xin tha thứ, ta sùng bái không được a.”

Tô Mạt bĩu môi,“Về sau cho ngươi so với miệng lưỡi lợi hại của nam nhân, ngươi dám khi dễ ta.”

Hồ Tú Hồng hắc hắc cười nói:“Ta chính là khi dễ ngươi. Nam nhân của ta cái dạng gì không biết, nam nhân của ngươi rõ ràng rồi.”

Tô Mạt nhảy dựng lên đem Hồ Tú Hồng nhấn ngã xuống giường, đưa tay cù nàng,“Tiểu cầu vồng, xem ta đánh cho ngươi cầu xin tha thứ.”

Hồ Tú Hồng xoay người một cái, ngược lại nằm ở trên Tô Mạt, nắm đấm đặt ở bên miệng,“Nhìn xem ai cầu xin tha thứ.”

Nàng đem nắm đấm nhắm vào Tô Mạt, Tô Mạt lập tức lui lại một đoạn, khanh khách cười rộ lên, chỉ chốc lát sau liền tức giận,“Tiểu...... Tiểu...... Cầu vồng...... Ngươi...... Chờ......”

“A, còn dám theo ta đùa giỡn à!”

Hồ Tú Hồng nhấn nàng xuống tiếp tục đánh.

Tô Mạt uy hiếp liền biến thành cầu xin tha thứ.

Lúc này cửa sổ có một cái bóng vụt qua, có người tiến vào.

Chính là Tĩnh thiếu gia, bên cạnh còn có một tiểu nữ run lên vì lạnh, đúng là Thủy Muội, mặt nàng ửng hồng, còn mang theo mấy chỗ bầm tím.

Hồ Tú Hồng kéo Tô Mạt nhảy xuống giường,“Mau, gọi cha xem bệnh cho nàng.”

Nàng lập tức lao đi tìm Hồ lang trung.

Tô Mạt đưa khăn của mình cho Tĩnh thiếu gia lau mặt, lại bảo Hồ Tú Hồng đưa cho Thủy Muội.

Thủy Muội liền quỳ xuống dập đầu, nếu không phải Tĩnh thiếu gia đến kịp, nàng đã bị nhị thúc cùng nhị thẩm thương lượng bán đi.