Hắn đem Tô Mạt ôm lấy lên, đưa đến phòng mình, cho A Thành bảo vệ, lại nhìn nàng một cái, mới lưu luyến rời đi.

Thời điểm đang ngủ say, Tô Mạt ngửi được một mùi vị trong miếu hay thắp hương, nàng bật tỉnh, trên đầu treo vài viên dạ minh châu to giống quả nhãn, phát ra ánh sáng xanh nhạt, một chút cũng không chói mắt.

Bên cạnh A Thành thấy nàng tỉnh, bước lên phía trước nói:“Tiểu thư muốn uống nước sao?”

Tô Mạt dụi dụi con mắt buồn ngủ nhập nhèm,“Tĩnh thiếu gia đâu.”

A Thành trong mắt có ý cười,“Thiếu gia lên bờ làm việc.”

Tô Mạt a một tiếng nhảy dựng lên,“Hơi quá đáng, bọn họ đi thế nhưng không mang theo ta.”. Nàng nghĩ đến Tĩnh thiếu gia bởi vì dỗi nàng, mang theo Hồ Tú Hồng bọn họ đi chơi, chính là không mang theo nàng.

Mới trước đây cha giỏi nhất xài chiêu này, bởi vì nàng bướng bỉnh, liền mang theo biểu muội ở tạm nhà nàng đi chơi, để nàng ở nhà một mình.

Rất xấu a!

Đột nhiên A Thành lông mày dựng đứng, lập tức nói:“Không tốt!”

Sau đó xé chăn, đem Tô Mạt trùm lại, sau đó chặt chẽ buộc ở trên lưng.

Tô Mạt lập tức sáng tỏ, ôm cổ hắn,“A Thành, có người đến ám sát Tĩnh thiếu gia sao?”

Tuy rằng bọn họ không có nói cho Tô Mạt, nhưng là dựa vào trí thông minh của nàng, nàng cũng phán đoán ra, thuyền này thực tế là của Tĩnh thiếu gia, bất quá là giả trang hành khách, cũng chở những người khách khác, như vậy sẽ không khiến cho ai hoài nghi.

Hơn nữa, nếu có tình huống xảy ra cũng không tuyệt đối đơn giản như cướp thuyền, bởi vì bọn họ ở trung tâm kênh đào, không phải trên biển, bọn hải đạo là không dám tới.

Duy nhất một khả năng chính là có người đến ám sát.

Trên thuyền này, trừ bỏ Tĩnh thiếu gia, hẳn là không có người khác đáng giá ám sát đi. A Thành cõng nàng, giống như con mèo nhẹ nhàng linh hoạt nhảy ra cửa sổ, liền nghe thấy tầng dưới khoang thuyền giường không ngừng truyền đến âm thanh chém giết.

Đêm sâu vang lên thanh âm mèo kêu, A Thành lập tức nhận ra là Hồ tiên sinh bọn họ. Hắn lập tức phát ra tiếng xì xào thanh âm của thuỷ điểu *( chim sống dưới nước (loài cò, vịt trời, hải âu.), nói cho Hồ tiên sinh biết Tô Mạt bình yên vô sự.

Hắn cõng Tô Mạt tránh ở chỗ tối, nghe thấy khoang đáy có người nhẹ nhàng xông lên, có người lấy hương hướng trong khoang thuyền ném.

Khoang đáy thuyền lớn đều là hành khách bình thường ở, tầng thượng đều là Tĩnh thiếu gia bọn họ.

Bọn chúng đang phóng mê hương, Tô Mạt lập tức ý thức được, thực tương tự với hương vị trong lúc ngủ mơ nàng ngửi được, xem ra cái mũi của nàng rất thính a