Nàng nghĩ đến mê mẩn, nhìn xa trông rộng, vốn là người có chỉ số thông minh cao, nay đã có trong tay kế hoạch khái quát.

Đột nhiên, sau đầu có dòng khí bắt đầu khởi động, tiếng xé gió truyền đến.

Tô Mạt theo bản năng chợt né tránh, tuy rằng nàng hiện tại còn chưa biết võ công, nhưng Tĩnh thiếu gia dạy cho nàng nội công tâm pháp cũng là độc nhất vô nhị.

Bộ nội công tâm pháp vô danh kia, ba trăm năm trước từng gây ra cho võ lâm một trận tai kiếp, phân tranh không ngừng, sau lại chết vô số, kết cục tâm pháp đó thất truyền.

Đoạn chuyện xưa này, Tô Mạt đương nhiên sẽ không biết.

Nhưng nội công tâm pháp này, tuyệt đối là độc nhất vô nhị, nàng tuy rằng tu luyện thời gian ngắn, nhưng thắng là ở sự kiên trì, thông minh, có sư phụ tốt.

Cho nên nay đã có chút thành công. Bên trong cơ thể so với trước thư thái hơn, động tĩnh sau lưng cũng có thể cảm thấy được.

Đợi khi thần công đại thành, cho dù nhắm hai mắt lại, cũng có thể hiểu rõ như lòng bàn tay thế giới đang biến hóa xung quanh.

Vừa nghe tiếng gió đến gần, Tô Mạt lập tức quay đầu né tránh, trong lòng giận dữ, lại đến đánh lén, thật sự là chán ghét!

Nàng ghét nhất bị phá rối sau lưng!

Tô Mạt lần này không chút nào nương tay, theo bản năng đánh úp xuống, đem người đánh lén mình lập tức ném lên thành thuyền.

“A -- cứu mạng...... Bùm......”

Dĩ nhiên là Tô Hinh Nhi, nàng ta trực tiếp bị Tô Mạt ném xuống nước, không biết bơi lội, chìm nổi giãy dụa ở trong nước.

Có binh lính thủ vệ nhìn thấy, lập tức nhảy xuống nước đem nàng ta cứu lên, có người ném dây thừng cùng bè, kéo bọn họ lên.

Tô Hinh Nhi oán độc nhìn chằm chằm Tô Mạt, lão phu nhân bên kia được tin tức lập tức lại đây tra hỏi.

“Sao lại thế này?”

Lão phu nhân vẻ mặt uy nghiêm, lạnh lùng quét một vòng,“Đang yên lành làm sao có thể rơi xuống nước?”

Tô Mạt cười lạnh không nói.

Tô Hinh Nhi lúc này quả thực là tiểu bạch hoa, lại liều mạng như vẻ mặt nhị tiểu thư hay diễn, run run người, nức nở, một bộ dáng ủy khuất đến cực điểm.

Đại tiểu thư đi đến bên người Tô Mạt, cầm tay nàng, vẻ mặt thân thiết.

Tô Mạt lắc đầu, nàng ta nhẹ nhàng thở ra, quay đầu nhìn tới hai người chạy đến quan tâm là Kim Kết cùng Hoàng Oanh nói:“Lập tức phái người đi nói cho lão gia, làm cho hắn nhanh trở về.”

Kim Kết lập tức đi.

Nàng có quan hệ tốt với hạ nhân trong phủ, còn có vị ca ca ở trong đội hộ vệ, đương nhiên rất thuận tiện làm việc.