Thơ không ngờ là do Tĩnh thiếu gia tự mình viết, hắn tặng cho nàng hai nữ hộ vệ, là tỷ muội song sinh, người lớn kêu là Lăng Nhược, nhỏ hơn kêu là Lan Như.

Ở hậu viện ra vô thuận tiện hơn rất nhiều, nhưng A Lí bọn họ chỉ có thể vụng trộm tới gặp nàng.

Hai nữ hộ vệ gặp mặt nàng trong thư phòng.

Hai tỷ muội này không quá mười mấy tuổi, thân cao bình thường, thanh âm giòn giã trong trẻo giống nhau, dáng vẻ thanh xuân mỹ lệ giống nhau.

Mấu chốt là bộ dáng giống hệt nhau.

Đứng chung một chỗ, phân không ra sự khác biệt.

“Tiểu thư, mời ngài phân biệt một chút, chúng ta ai là tỷ tỷ, ai là muội muội.”

Tô Mạt trong lòng đem Tĩnh thiếu gia quở trách một trận, khẳng định là cố ý, chính là muốn kiểm tra nàng, hừ …tự cho rằng có thể làm khó nàng sao?

Trong thơ hắn đã nói rất rõ ràng, nếu có thể phân rõ các nàng ai là lớn ai là nhỏ, hai tỷ muội họ sẽ quyết một lòng đi theo nàng, đến chết cũng không thay đổi.

Chỉ cần là sinh đẻ sẽ có trước sau.

Cho dù là sinh mổ, cũng không có khả năng hai hài tử rơi xuống đất cùng một lúc.

Tô Mạt cười cười, chỉ vào các nàng nói:“Tuy rằng các ngươi giống nhau như đúc, bất quá vẫn có sự khác biệt, sự khác biệt này phải nhìn kỹ, ánh mắt người bình thường là nhìn không ra.”

Hai người hơi cười nhìn nàng, Kim Kết lại thập phần tò mò.

Tô Mạt nhìn về phía Kim Kết,“Ngươi nhìn kỹ, phát hiện không?”

Kim Kết lắc đầu,“Tiểu thư, ta điều gì cũng không nhìn ra.”

Tô Mạt cười ha ha,“Ngươi quan sát không đủ kĩ càng. Ngươi phải giỏi về quan sát khí. Khí giữa người với người là giống nhau. Hơi thở của song sinh tỷ muội gần giống nhau, nhưng vẫn có khác biệt.”

Kim Kết nhìn một lúc lâu, vẫn là lắc đầu.

Tô Mạt thở dài,“Ngốc......” Sau đó nghiêng mặt, lấy khẩu hình giáo huấn ghé sát vào lỗ tai nàng ta nói hai câu.

Lập tức nàng ta hơi hơi cười quay đầu nhìn hai tỷ muội, chỉ bên trái nói:“Ngươi là tỷ tỷ, kêu Lăng Nhược.”

Bên phải tự nhiên chính là muội muội, Lan Như.

Tỷ muội hai người cả kinh mở to hai mắt nhìn, nàng ta làm sao mà biết được?

Trách không được thiếu gia nói Tô tiểu thư rất lợi hại, là thần đồng, muốn các nàng khăng khăng một mực nguyện trung thành với nàng ta, từ nay về sau đi theo Tô tiểu thư đem hắn quên đi, chỉ có tiểu thư mới là chủ tử của các nàng.

Tô Mạt đưa thư của Tĩnh thiếu cho các nàng xem,“Nhìn xem, hắn không có nói cho ta biết nha.”

Hai người tò mò muốn chết, cùng nhau quỳ xuống đất, hành đại lễ,“Thỉnh chủ tử nói cho chúng ta biết.”