Nàng ta đúng lúc nhắc nhở chuyện Tô Mạt bất quá chỉ tạm trú thế thôi, Tĩnh thiếu gia là đưa bạc tới, hắn hiện tại không tiện để Tô Mạt ở lại trong phủ cho nên mới đưa nàng ở tạm chỗ Quốc Công phủ mà thôi.

Để Vương phu nhân không nên quên, nay Tô Mạt không phải là tiểu thư của Tô gia, không chịu sự quản lý của bà ta.

Vương phu nhân bị hẫng một chút, sắc mặt lạnh lẽo, nhưng cũng chỉ hừ một tiếng.

Đến nay bọn họ đều khẳng định, Tô Mạt chính là tứ tiểu thư lúc trước, trận đại hỏa không làm nàng chết cháy, bất quá là được Tĩnh thiếu gia cứu đi chẳng qua là họ không biết được cứu bằng cách nào mà thôi.

Chính là mọi người chưa nói toạc ra, nàng cũng không thể quá mức lộ liễu, cho nên cũng không tiện trách cứ Lăng Nhược.

Lão phu nhân cười nói:“Tĩnh thiếu gia khách khí như vậy làm cái gì. Vẫn là quên chuyện đó đi. Mạt nhi ở nhà chúng ta, cũng chính là con cháu trong nhà. Chẳng lẽ chúng ta còn không cho nàng ăn uống sao. Bất quá thiếu gia các ngươi đã đưa bạc tới cũng không có lý do trả trở về. Ta làm chủ, đem số tiền này giao cho ngũ nha đầu. Để nàng ta tự quản, về sau vừa đúng làm của hồi môn.”

Mọi người cười rộ lên, Vương phu nhân cùng nhị tiểu thư, Tô Hinh Nhi vài người bọn họ bị tức chết.

Tĩnh thiếu gia cư xử hào phóng, sủng ái Tô Mạt như vậy, số tiền đưa tới đương nhiên không phải là con số nhỏ.

Đều đưa Tô Mạt quản lý, nàng ta là một nữ oa nhi, trong chốc lát trở thành một phú bà.

Nhị tiểu thư và những người khác một tháng bất quá chỉ được hai lượng bạc tiền tiêu, quanh năm suốt tháng dành dụm cũng không được bao nhiêu.

Nhất thời ánh mắt đều tỏa ra ánh sáng nhìn chằm chằm Tô Mạt.

Tô Mạt hồn nhiên không để ý, cũng không chối từ, vui sướng hài lòng nói lời cảm tạ.

Vương phu nhân thấy nàng cứ như vậy nhận lấy, ngay cả giả vờ chối từ cũng không chối từ, không khỏi càng tức điên lên.

Lão phu nhân nhìn Tô Mạt,“Ngươi không ở phủ mấy ngày nay, bọn tỷ muội đều làm mấy bộ đồ mới, mua những dụng cụ dùng học tập khi vào cung cần dùng. Đồ của ngươi là do đại tỷ tỷ ngươi giúp ngươi chọn.”

Tô Mạt lập tức cười nói cảm tạ với đại tiểu thư:“Tỷ tỷ chọn cái gì ta cũng thích.”

Sau khi ăn xong, nàng lại đem theo ở nông thôn mang đến một ít món đồ thú vị phân cho người trong phủ, có cái giỏ nhỏ làm bằng hàng mây tre, hộp tráp đựng trang sức, còn có một số đá mài bóng, rễ cây tạo hình đẹp đẽ …vân vân.

Đại tiểu thư yêu thích không buông, nha hoàn mụ mụ thân cận của Tô Mạt cũng đều thích, Tô Mạt đại đa số đều tặng cho các nàng, nhưng không cho nhị tiểu thư, tam tiểu thư cùng Vương phu nhân. Mà là đem những đồ mua ở kinh thành có tính tượng trưng đem tặng bọn họ.