Tô Mạt gật đầu, bắt đầu đọc sách, nhìn thấy học bất quá là loại sách như tứ thư ngũ kinh linh tinh gì đó, mấy thứ này, rất có lợi cho nàng là kiếp trước thông minh, lại có một người bà ngoại ham thích văn học cổ, nàng từ rất nhỏ đã được dạy dỗ học thuộc lòng.

Hiện tại đang đọc chính là cuốn sách “ Đại học”*.

*Tứ thư là là bốn tác phẩm kinh điển của Nho học Trung Hoa, được Chu Hy thời nhà Tống lựa chọn. Chúng bao gồm: 1. Đại Học (大学Dà Xué) 2.Trung Dung (中庸 Zhōng Yóng) 3.Luận Ngữ (论语 Lùn Yǔ) 4.Mạnh Tử (孟子 Mèng Zǐ)

Ngũ Kinh (五 經 Wǔjīng) là năm quyển kinh điển trong văn học Trung Hoa dùng làm nền tảng trong Nho giáo. Theo truyền thuyết, năm quyển này đều được Khổng Tử soạn thảo hay hiệu đính. Sách kinh điển gồm hai bộ: Ngũ Kinh và Tứ Thư. Năm quyển Ngũ Kinh gồm có: 1.Kinh Thi (詩經 Shī Jīng) 2.Kinh Thư (書經 Shū Jīng) 3. Kinh Lễ (禮記 Lǐ Jì)4. Kinh Dịch (易經 Yì Jīng). 5. Kinh Xuân Thu (春秋 Chūn Qiū)

Vốn còn muốn biết Tĩnh thiếu gia ở đâu, cùng nhau làm đồng môn ( bạn học), kết quả hoàn toàn không nhìn thấy hắn đâu. Ngay cả đại ca nhị ca, thái tử cùng ngũ hoàng tử cũng không có mặt.

Tô Mạt cảm thấy không có ý nghĩa gì, không bằng nàng tự mình bố trí nông trại kiểu mới của nàng.

Nàng lập tứclấy ra giấy Tuyên Thành, dùng bút chì do chính mình đặc chế bắt đầu vẽ.

Hiện tại nàng chỉ có ý tưởng, nói với ba vị trưởng thôn trang đại khái mạch ý tưởng của nàng, để bọn họ chuẩn bị địa điểm, còn có một ít đồ vật cơ bản.

Xác thực như thế nào, còn phải chờ mùa xuân tới.

Nàng hiện tại trước bản thảo vẽ xong, năm sau có thể làm chơi ăn thật rồi.

Triệu học sĩ ở phía trước gật gù đắc ý giảng, lại bảo người ta đọc theo hắn, còn không ngừng gọi người đứng lên giảng giải hàm nghĩa câu.

“Tô Mạt...... Tô Mạt......”

Triệu học sĩ kêu nàng vài tiếng, Tô Mạt vùi đầu cặm cụi, căn bản không để ý tới hắn nói gì.

Nàng một khi đã chìm vào trong thế giới của mình đôi tai liền không hóng chuyện bên ngoài, căn bản nghe không thấy người khác nói, cũng quên mất bản thân đang ở chỗ nào.

Đại tiểu thư nóng vội, kêu Tô Mạt vài tiếng nàng cũng không phản ứng gì.

Cuối cùng đại tiểu thư nóng nảy, vươn tay qua, nhéo mạnh ở eo nàng một cái.

“Ai nha, đau chết mất.”

Tô Mạt bị đại tiểu thư nhéo một cái rõ đau ở trên eo, đau quá làm nàng lập tức nhảy dựng lên, vừa muốn hỏi vì sao nhéo nàng, đột nhiên cảm giác bên cạnh lạnh lẽo, thì ra Triệu học sĩ đã đứng ở bên cạnh nàng.

Triệu học sĩ chắp tay sau lưng, nghiêm mặt, biểu hiện ra bộ dáng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép,“Tô Mạt, ngươi là đến để đọc sách sao?”

Tô Mạt lập tức kính cẩn lễ phép, đối đãi với thầy giáo nhất định phải cung kính, nếu không muốn bị dùng cách xử phạt về thể xác.

Triệu học sĩ thấy nàng hiểu chuyện, tôn kính thầy giáo, trong lòng thư thái một chút,“Ngươi đang làm cái gì?”

Tô Mạt việc vươn tay che đi bức tranh mình vừa vẽ.

Triệu học sĩ tay dài, đã lấy được, nhìn trái nhìn phải, cũng không biết là cái gì.

“Đây là vật gì?” Hắn hỏi.

Tô Mạt việc giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo, cười theo,“Tiên sinh, là ta đêm qua nằm mơ, cảm thấy thú vị liền vẽ ra, hắc hắc.”