Tô Mạt nhướng mi lên,“Ngươi đương nhiên không sợ. Ngươi có hoàng đế phụ thân mà, đương nhiên so với ta lợi hại hơn. Lấy lớn ăn hiếp nhỏ, ta cũng không có biện pháp a. Bất quá, trận đấu đã mất đi sự công bằng, lợi dụng quyền lực, điều đó mới khiến cho người ta khinh bỉ kìa. Mọi người khắp thiên hạ sẽ khinh thường.”Hoàng Phủ Giới phẫn nộ nói:“Ta không có lấy quyền lực chèn áp người khác.”

Tô Mạt gật gật đầu,“Ta biết. Ta là nói giả sử thôi.”

Nàng giỏi về nhìn người, nghiền ngẫm tâm tư, tính cách của người khác, biết hắn có chút khuyết điểm.

Tiếp xúc với Hoàng Phủ Giới, nàng liền biết hắn là một người ưa mặt mũi, kiêu ngạo, lòng tự trọng đặc biệt lớn. Không chấp nhận nhất là chuyện người khác vu khống hắn.

Nàng làm như vậy, đơn giản là muốn làm cho hắn đừng lộ ra giao dịch của hai người mà thôi.

Nói xong, nàng hướng hắn vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé, lấy nụ cười xinh đẹp nhất cười với hắn, thái độ hòa khí nhất,“Tạm biệt. Là địch là bạn, về sau gặp sẽ biết a.”

Nếu hắn chịu tự động nhận thua, vậy nàng chẳng phải là sẽ không đấu mà thắng sao? Nàng cười hắc hắc, chậm rãi rời đi.

Phía sau, Hoàng Phủ Giới nắm tay giậm chân,“Tô Mạt, ngươi cái tên xấu xa kia!”

Tô Mạt cười hắc hắc.

Lập tức làm đại tiểu thư đang mơ mơ màng màng ngủ thức tỉnh luôn, nàng ngồi dậy nhìn,“Mạt nhi, ngươi làm sao vậy?”

Tô Mạt nghiêng người, ôm đại tiểu thư,“Tỷ tỷ, ta cao hứng a, hai ta có nhiều tiền như vậy. Có thể bắt đầu kinh doanh rồi. Ngươi nghĩ kĩ xem, ngươi muốn làm cái gì, mở cửa hàng gì, sau đó ta giúp ngươi mở. Chờ cửa hàng khai trương, ngươi chính là bà chủ bí mật a.”

Đại tiểu thư ừ một tiếng,“Ngươi mới là. Ta không cần làm bà chủ. Khó nghe muốn chết a.”

Tô Mạt cọ cọ, tựa đầu vào cổ đại tiểu thư, ngọt ngào đi vào giấc ngủ.

Hiện nay có tiền, trở thành tiểu phú bà, Tô Mạt đi đường cảm thấy đặc biệt lâng lâng nhẹ bẫng, ngẩng đầu ưỡn ngực.

Đám người Nhị tiểu thư cùng Tô Hinh Nhi thì khác a.

Nhị tiểu thư vốn là không có bao nhiêu tiền, hiện tại muốn nịnh bợ công chúa và Tống tiểu thư, sẽ phải tặng lễ vật, nghĩ muốn kiếm chút tiền, kết quả lại bị mất trắng.

Lão phu nhân cùng lão gia không truy cứu việc nàng ta bán đi đồ vật riêng đã tốt lắm rồi.

Lúc đi đến lão phu nhân nơi đó thỉnh an ăn điểm tâm, các nàng ta đều ỉu xìu buồn bã, thật sự là xót tiền đau như cắt ruột cắt gan đến nỗi suốt đêm cứ chập chờn không yên giấc a.

Người người ánh mắt sưng đỏ, xanh xao.