Tổng cộng khoảng sáu bảy trăm mẫu, nơi đó đều hoang vu tiêu điều.

Chủ yếu là bởi vì nơi đó cấu tạo và tính chất của đất đai không tốt, hơn nữa hoặc là cực kỳ khô hạn, hoặc là nạ nước lụt ngập úng, căn bản là cái gì cũng không thể làm.

Làm cho người ta chấn động là Tô Mạt bỏ ra một số tiền lớn mua vùng đất đó.

Nàng đích thân đi xin hoàng đế phê duyệt, nói là muốn mua.

Hoàng đế cảm thấy thú vị, sai hộ bộ tính giá.

Hộ bộ ra giá nàng hai mươi lượng bạc một mẫu, nói là so với người khác rẻ hơn một nửa rối đó.

Lúc ấy Tô Mạt rất đĩnh đạc tấm thân nhỏ gầy gò, tự mình đi tới nha môn hộ bộ, đứng ở trên ghế cùng đám quan lại bủn xỉn trong cung kia mặc cả.

Từ hai mươi lượng, mười tám lượng......

Cuối cùng Tô Mạt mặc cả một lượng bạc ba mẫu, tổng cộng hai trăm hai mươi sáu lượng, sau đó còn bớt được số lẻ, lại miễn tiền thuế khóa lao dịch trong 5 năm.

Kỳ thật nếu phải đóng thuế má lao dịch, nàng là người của Tô gia, Quốc Công phủ, đương nhiên không cần phụ trách vấn đề đó.

Cho dù như vậy, nếu thiệt là như vậy đi chăng nữa thì cũng nhiều người muốn xem chuyện náo nhiệt của nàng.

Đều cảm thấy vùng đất đo, cho dù là cho không, cũng không ai muốn, vùng đất chó ăn đá gà ăn sỏi đó thì làm được gì?

Người tinh mắt lại nhịn không được muốn dặt cược, muốn xem nàng muốn làm gì, có thể làm gì, là làm ăn kiếm lời hay lỗ vốn.

Tô Mạt biết được, tức giận muốn chết, bọn họ không biết làm mấy chuyện đàng hoàng sao, cứ nhất định dán ánh mắt lên người nàng sao, nói như vậy, nàng còn có thể làm chuyện của mình sao.

Tuy rằng nàng có thể động não, làm cho bọn họ cá cược không lấy nổi tiền vốn về à, nhưng như vậy cũng sẽ kích phát tính cờ bạc của bọn họ, làm cho bọn họ về sau đều coi nàng là niềm vui thú trong cuộc sống, lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào nàng.

Như thế, nàng chẳng phải là không có khoảng không riêng tư sao?

Nàng là người hiểu vô cùng sự lợi hại của đám chó săn, không chỗ nào không chui vào được, cho dù là lính đặc công cũng chưa chắc ‘ khùng’ bằng bọn họ!

Cho nên, vì an toàn, nàng không thể bởi vì nhất thời ham lợi ích, kiếm về chút ít bạc này, khiêu khích tính cá cược cờ bạc của bọn họ.

Dù sao dân cờ bạc cũng sẽ không vì đền tiền cả vốn lẫn lãi mà thu tay đâu, ngược lại sẽ càng bị áp chế lại càng hăng máu, cho dù lột quần ra cầm cố để chơi cũng không tiếc a.

Nàng lấy danh nghĩa Thái Học viện dâng lên cho hoàng đế một quyển sổ con, tên là “ Luận về những ngày an nhàn của hoàng thân quốc thích, quan to, quý nhân”

Bên trong cuốn sổ đem toàn bộ những thói hư của bọn họ ăn rồi lại ngủ ngủ rồi lại ăn, lúc buồn chán thì lại đem người khác ra làm trò tiêu khiển miêu tả rõ ràng sinh động, phơi bày tinh tế ra bản tính của bọn chúng: không sợ sự việc phát sinh rộng lớn, cho dù không có lợi cho mình cũng tham gia vào cho vui.