Ngoài con đê ngăn lũ lụt đó ra, Tô Mạt sai người đem vùng đất ấy khoanh thành các vườn hoa viên nhỏ bao gồm, hải đường, hoa đón xuân, hạnh thụ, mai thụ, cây mận, cây táo.

Lớn nhỏ nhiều loại, có vườn 5 mẫu, có vườn 3 mẫu, có mảnh nhỏ khoảng nửa mẫu.

Sau đó căn cứ vị trí khác nhau, ánh mắt trời chiếu xuống khác nhau, thổ nhưỡng khác nhau và các điều kiện khác nữa, Tô Mạt phân biệt chúng để gieo trồng cây cối hoa cỏ cho phù hợp với tính chất của chúng.

Hoa viên thời điểm vào xuân có hoa mai, sơn trà, thủy tiên. Vào giữa xuân; trong tháng 2, 3 còn có hoa đào, hoa mận, hải đường, đinh hương; Cuối xuân còn có mẫu đơn, thược dược vân vân. Mùa hè còn có quả lựu, thục quỳ, cây bóng nước, cây anh túc, cây trúc đào, cây hoa mào gà, ngọc trâm hoa, sơn chi hoa, hoa nhài …vân vân. Đến mùa thu, hoa cúc các màu, dâm bụt, hồng bạch, đồng tiền, thu hải đường…vân vân.

Loài hoa thông thường, dễ dàng tìm được, giống hoa có vẻ quý hiếm hơn một chút thì Tô Mạt sai người bỏ tiền ra mua, hoặc là vận dụng quan hệ đổi hoặc là mua từ tay người khác, tóm lại không muốn lấy không của họ, tuyệt đối không nợ nhân tình của ai.

Mới qua thời gian hai năm, những mảnh hoa viên kia của nàng, đã khí thế bất phàm, ẩn dấu cảnh sắc tuyệt đẹp.

Vườn hoa này vốn không đặt tên, bởi vì chỗ này nằm ở phía tây ngoại ô kinh thành, thuộc huyện Vạn Ninh, Tô Mạt vẫn xưng hô vùng đất của mình là ‘ Khu vực hoa viên Vạn Ninh’.

Sau đó Triệu học sĩ muốn giúp nàng đặt tên cho nó, Tô Mạt vừa nghe đến chuyện đó, đã nghĩ muốn để Tĩnh ca ca cùng đại tỷ tỷ đặt, ai biết hai người bọn họ là cổ nhân điển hình, khiêm tốn thủ lễ.

Tĩnh thiếu gia không tiện xuất đầu lộ diện, làm người không giương oai, chỉ cần có được nàng là tốt rồi, đại tiểu thư là tự thấy tài hèn học ít, vẫn là thỉnh Triệu tiên sinh đặt.

Kết quả Hoàng Phủ Giới cũng nghe nói tới chuyện này, nhốn nháo làm ầm ĩ lên, hoàng đế liền cũng biết nàng còn chưa có đặt tên, kết quả sau một phen tung hứng, hoàng đế ngự bút vung lên, đặt cho một cái tên vô cùng phú quý, tên là “Cẩm tú đệ nhất viên”

Lúc ấy Tô Mạt nhìn thấy, bứt rứt, cau mày, là trăm nghìn lần không muốn a.

Hoàng đế bệ hạ a, Trung Quốc năm ngàn năm văn minh a -- cho dù đến thời của ngài bây giờ có thể là không đủ năm ngàn năm, nhưng là nhiều sự xinh đẹp lịch sự tao nhã như vậy, vô luận là tượng hình hay là ẩn ý, đều có thể đặt ra cái tên rất mực sâu sắc a.

Cái gì mà Đại Chu đệ nhất viên a!

Ai mà ham cái thứ ‘ đệ nhất’ này chứ!

Đây không phải là cây to đón gió lớn sao?

Quả thực là cố ý nha!