Hắn yêu thích đến nỗi cứ sờ sờ không chịu buông tay, đợi đến khi nàng bất mãn lấy mắt trừng hắn, hắn mới cười cười chịu thả tay xuống.

Chỉ có thời điểm hắn và nàng hai người ở cùng một chỗ may ra hắn mới có thể giống như một đứa nhỏ không hề cố kỵ mà cười nói như vậy

Tô Mạt thở dài, nắm tay hắn,“Đi, đi ăn thịt!”

Tĩnh thiếu gia nói:“Ngươi định xử lý như thế nào?”

Tô Mạt cười cười,“Xử lý như thế nào, đương nhiên là xử lý lạnh.”

Cái gọi là xử lý lạnh của nàng chính là yên lặng xem xét.

Nàng ngoắc ngón tay ra hiệu với Lăng Nhược nói:“Đi theo nói Lan Như âm thầm giám thị tỷ đệ Phương Oánh, chờ đại tiểu thư trở về, nàng tạm thời không cần hồi kinh.”

Lăng Nhược chưa bao giờ hỏi Tô Mạt vì sao, ở trong ý thức của nàng, tiểu thư phân phó cái gì chỉ cần đi làm là được rồi.

Tiểu thư là thông minh nhất.

Nàng đi, Tô Mạt cùng Tĩnh thiếu gia cũng đi tìm đại tiểu thư bọn họ cùng nhau ăn cơm.

Nàng chỉ nói cho Lan Như âm thầm giám thị chứ chưa nói với người khác, để mọi người đừng ngạc nhiên, hơn nữa nếu làm cho cầu vồng biết, vậy tương đương hiểu được chính là nói cho Phương Oánh “Chúng ta biết ngươi cải trang, ngươi thành thật khai báo đi.”

Dù sao bọn cầu vồng cũng chẳng biết cái gì gọi là bí mật.

Hơn nữa cái vườn hoa này cũng không có gì bí mật, tất cả mọi người đều biết đến, bất quá là mở căn cứ trồng hoa cỏ, mỗi ngày nuôi trồng sinh sôi một lượng hoa tươi thật lớn đưa vào trong thành đi bán.

Thêm vào nghiên cứu chút hương liệu tinh dầu nước hoa, đi kinh thành mở một tiệm hương liệu thật to.

Cái này cũng chưa phải cái gì là ghê gớm.

Sau khi rượu chừng cơm no, A Cổ Thái đem nước hoa vừa mới nghiên cứu chế tạo ra tặng cho Tô Mạt cùng đại tiểu thư mỗi người một bình nhỏ giống nhau, móng tay dù nhỏ nhưng so với chiếc bình xem ra cũng lớn, vậy thì lấy cây trâm quệt một chút, rồi bôi bôi nơi cổ tay, phía mang tai cùng dưới gáy là tốt rồi.

A Cổ Thái muốn Tô Mạt tìm thêm người hỗ trợ, phải tìm những người đáng tin một chút, nam nữ già trẻ đều phải nhất nhất nghe theo lời hắn chỉ huy, có rất nhiều việc cần phải làm.

Tô Mạt nghĩ nghĩ, phân phó A Lí,“Ngươi lên thôn trang trên, tìm bọn Liễu Đại, nói bọn họ dựa theo yêu cầu của A Cổ Thái chọn những người này đưa tới đây. Nhất định phải bí mật, cố gắng tránh để người khác biết.”

Những người A Cổ Thái muốn phải là khỏe mạnh nhưng văn nhược, không thích mấy tiểu tử khôi ngô kiện tráng, đỡ mất công bị nàng cướp người đi qua xưởng thủy tinh.

Nàng nghĩ nghĩ, hỏi Tĩnh thiếu gia,“Nếu muốn mở rộng số lương dân cư của thôn trang, có cách nào nhanh nhất?”