Tĩnh thiếu gia nghĩ nghĩ,“Mua nô lệ.”

Tô Mạt hai mắt sáng ngời, vỗ tay nói:“Ý kiến hay.”

Tuy nhiên không thể quang minh chính đại mua được, hơn nữa mua nô lệ, tốt nhất là phải mua được những người khăng khăng một mực chỉ làm cho bọn họ.

Hàng năm trong kinh thành luôn luôn có quan viên mang tội hoặc là bị lưu đày bị xét nhà, trong nhà nô lệ và tài sản đều bị sung công, gia quyến cũng bị bán đi chờ làm quan kĩ.

Loại này bị giáng tội nhân, bình thường có điểm văn hóa tri thức, nhưng là vì còn sống không thể không loan hạ thắt lưng, ngược lại làm nô lệ.

Còn có người tiến cung làm nữ quan.

Nàng nghĩ nghĩ sau đó nói với Tĩnh thiếu gia:“Đợi thời điểm quan gia bán đấu giá gia quyến của quan gia mang tội chúng ta đi mua một ít.”

Tĩnh thiếu gia suy xét một lược, hơi hơi vuốt cằm,“Được.”

Mọi người đều mua nô lệ, vườn hoa của nàng muốn mua thợ khéo cũng là chuyện bình thường.

Mua nô lệ bình thường so với thuê hoa nông sẽ tiết kiệm tiền hơn, đương nhiên hắn cũng biết ý tứ của nàng.

Nàng tuy thực nghịch ngợm nhưng đối với việc nam nhân thân mang tội làm cả nhà bị liên lụy, nữ quyến trong nhà vì một lòng với trượng phu hoặc phụ thân mà bị đem sung làm quan kĩ hoặc nô tỳ, nàng luôn cảm thấy đồng cảm với sự khuất nhục của họ.

Nếu nàng đến mua họ, ít nhất có thể đối xử tử tế các nàng, cấp cho các nàng cuộc sống mới có dũng khí cùng tôn nghiêm.

Những thứ nàng muốn hắn đều tận lực giúp nàng đạt được, bất kể hậu quả cũng không cần hỏi nguyên do.

Liên tục vài ngày, đại tiểu thư đi theo A Cổ Thái học tập kiến thức về hương liệu, Minh Nguyệt cũng là không có dị nghị gì, cũng không nói nhiều, còn giúp đại tiểu thư làm trợ thủ.

Đại tiểu thư tặng nàng ta không ít hương liệu để nàng lúc làm túi hương sẽ lấy ra dùng.

Minh Nguyệt vô cùng vui vẻ, loại hương liệu này rất hiếm có, các nàng là hạ nhân rất ít có cơ hội có được.

Chính mình có được, làm thành túi hương tặng người khác, chuyện này thật sự là làm cho người ta nở mày nở mặt a.

Đại tiểu thư ở nơi nào nàng cũng cùng ở đó, tuy chỉ ngồi một bên thêu hoa làm túi hương nhưng cũng coi như hoàn thành công việc lão phu nhân giao cho.

Dù sao A Cổ Thái cùng đại tiểu thư đều cẩn thận thủ lễ tiết, không có gì vượt ranh giới.

Chỉ cần nàng không ra ngoài nói này nọ, sẽ cũng chẳng có người nào biết, cho dù không phải thầy trò cũng không có gì ghê gớm.

Cái gọi là bái sư, bất quá là để đề phòng vạn nhất.

Minh Nguyệt tuy rằng nghe theo lão phu nhân, nhưng nàng cũng hiểu được đại tiểu thư rất biết cách làm người.

Sống đúng chuẩn mực, lại thẳng thắn, đối đãi với hạ nhân cũng không trách móc nặng nề, ngược lại bởi vì tính tình trong trẻo nhưng lạnh lùng cao ngạo của nàng đối người khác càng phát ra khoan dung, đối chính mình ngược lại rất là khắc nghiệt.