Tô Mạt lấy ra cái ly thủy tinh Tĩnh thiếu gia tặng cho nàng mà nàng thấy trân quý nhất, rót ra một ly bách hoa trà do chính nàng sáng chế ra, bên trong có hoa đào, hoa hồng, hoa mai …vân vân, dùng phương pháp đặc thù, căn cứ vào độ phối hợp mùi hương mà điều chế đi ra bách hoa trà.

Cái chén thủy tinh này nàng cũng không vừa ý lắm, nhưng ở thời đại này, loại thoạt nhìn bán trong suốt này, có chút hiệu quả đánh bóng cũng không tệ lắm rồi.

Sau đó dâng lên cho thái tử một cái chén ngọc, lão phu nhân cùng Tô Nhân Vũ và những người khác thì dùng loại chung trà thượng hạng do các lò gốm sứ nổi tiếng làm ra.

Hoàng đế nhìn ngắm cái chén trong tay, trong chén có những cánh hoa chìm nổi, những làn khói tỏa ra mờ mịt, giống như đang ngắm hoa trong làn sương mờ vậy, một nụ hoa hồng chậm rãi nở rộ, biến thành một đóa nho nhỏ.

Một cánh hoa đào nhẹ nhàng nở to ra, biến thành một chiếc thuyền lá nhỏ màu hồng.

Một khối sum suê màu xanh hình cầu, ở trong nước khoan khoái trở mình, biến thành như những lá cây lục bình xanh biếc.

Hắn nhìn ngơ ngác, đây sao có thể gọi là uống trà, quả thực là một loại hưởng thụ nghệ thuật a.

Đây là cảnh một cánh hoa tượng trưng cho một thế giới mà, hiệu quả trong chớp mắt có thể nhìn thấy được trong ly trà kia, vô cùng rung động.

Tất cả mọi người đều bị loại trà đạo của nàng làm kinh sợ, thì thào nói rất có ý nghĩa a.

Hoàng Phủ Giác xuất khẩu ngâm nói:“Hoa phát nhất thế giới, trà hương mãn viên xuân. Phụ hoàng, thật sự là trà tốt, hoa viên đẹp, Mạt nhi cũng rất tài giỏi.”

Hoàng đế vuốt cằm cười khẽ, bưng lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm, miệng đầy mùi thơm ngào ngạt, thơm mà không tầm thường, thấm một mùi hương thanh nhã, từ từ rơi vào trong bụng, nhất thời một mùi thơm quay lại vương vít, đọng lại trong miệng, răng lưỡi mùi thơm nhàn nhạt.

Tuy rằng trong cung danh trà có nhiều, thậm chí có một loại Kim trà, một lượng hoàng kim một lượng trà.

Nhưng hoàng đế cảm thấy uống vào cũng không có gì quá bất ngờ.

Loại trà hoa này, trong cung cũng không có, nhưng nàng thế nhưng lại làm ra được hiệu quả thần kỳ như vậy, thật sự là rất khác biệt, quả thực là nha đầu tính tình tinh tế, trí tuệ hơn người.

Tô Mạt thản nhiên nhìn hắn, khóe môi hơi hơi gợi lên, uống trà uống không phải là trà, mà là tâm tình, dưới tâm tình thoải mái nhàn hạ, khung cảnh thanh nhã tú lệ, tâm tình thả lỏng thoải mái.

Người đó sẽ thấy sung sướng.

Trong lòng thấy thư thái, miệng sẽ khoan khoái, người đến cầu xin chuyện gì, sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Hoàng đế uống hết non nửa ly trà, ý cười trên mặt không dứt, liên tục cùng Tô Nhân Vũ và lão phu nhân tán thưởng, Tô Mạt là đứa nhỏ tốt.