Chờ tắm rửa xong, nàng lại thoa một chút nước hoa mới đem từ vườn hoa về, quả nhiên là mùi hương rất khác biệt, mùi hương lưu lại rất lâu.

Mấu chốt là rất tiện lợi khi dùng, mùi hương đủ loại đa dạng.

Điểm ấy chính là điểm thuận lợi cực lớn.

Nàng ngửi trong chốc lát, cân nhắc một chút, giữ lại hai bình, sau đó cầm lấy bốn bình còn lại, đặt vào trong tráp, lại đem hai bình kia đặt vào một cái trap khác.

Nói với nha đầu bên người là Hạ Hà:“Đi giao cho ngươi lão tử nương, bảo bà ta âm thầm đem đến các cửa hàng hương liệu lớn bán, một lọ ít nhất phải được giá 3 đến 5 lượng bạc mới bán.”

Tuy rằng mấy bình này bất quá là loại có mùi hương bình thường, nếu như ở nhà xông hương, cũng chỉ là một lượng bạc mua được mấy chục cân, làm thành thành phẩm, một lượng bạc cũng có thể mua được rất nhiều.

Nhưng thứ này mới lạ, có hình dáng như cống phẩm ở trong cung.

Hạ Hà cầm lấy, lập tức tự mình đi làm việc được giao.

Sau đó nhị tiểu thư cầm lấy bốn bình còn lại đi tới chỗ Vương phu nhân.

Vương phu nhân đang quở trách người khác khuôn mặt rất thâm trầm, vốn tưởng rằng lão phu nhân không ở nhà, bản thân có thể uy phong, sai người lấy tiền đi mua lễ vật, chuẩn bị cho tết Đoan Ngọ để đi tặng lễ. Ai biết mấy mụ mụ kia nhất mực nói lão phu nhân đã giao phó rồi, tạm thời không thể động tới.

Vương phu nhân vốn cảm thấy bản thân một lần nữa được làm đương gia, tuy rằng mọi chuyện phải báo lại với lão phu nhân, nhưng cũng biết bà ta khẳng định vẫn phải dùng tới mình.

Kiêng dè mặt mũi của Tô gia, còn có tiền đồ của con trưởng, quyền thế của nhà họ Vương, lão phu nhân cũng không thể vứt bỏ mình được.

Nàng muốn thừa dịp chính mình làm đương gia, lão phu nhân dần dẫn sẽ mặc kệ mọi chuyện lúc đó nàng sẽ đem người của mình đề bạt lên, đem lão phu nhân nhân chèn ép xuống.

Ai biết hiện tại lão phu nhân tổng kết chuyện của Cố di nương, căn bản không cho nàng một chút thời cơ để lợi dụng.

Vương phu nhân muốn phái vào một người chuyên thu mua đồ, hòng vớt vát ít bạc cho mình, cũng không thể.

Hiện tại lại nghe nói hoàng đế cải trang đi tới vườn hoa, Tô Mạt tặng rất nhiều hương liệu cùng nước hoa cho các vị chư vị nương nương trong cung, còn mang theo rất nhiều về tặng cho các di nương trong nhà, chỉ riêng phần của mình là không có.

Như thế nào có thể không khiến nàng tức giận?

Cho nên nàng muốn đi mua loại cực tốt dùng, bỏ ra đống tiền lớn để mua, sẽ không thèm để ý tới mấy thứ đó.

Ai biết, lão phu nhân lưu lại một mụ mụ quản lý sổ sách thu chi, nặng nhẹ đều không ưa, một mực chắc chắn rằng phải đợi lão phu nhân trở về để hỏi.