Bên trong hoàng thành cũng có nhiều tòa Thân vương phủ cùng quận Vương phủ, hoàng đế không cho nhị điện hạ ở hoàng thành, vậy chính là khinh thị hắn rồi.

Nhưng hôm nay lại ban cho hắn tòa nhà nội thành của lão vương gia người quen cũ.

Đó là có ý tứ gì?

Trong lúc nhất thời cả triều quan văn võ, đám quan chức to lớn cùng đám hậu duệ quý tộc kia đều nhìn không thấu.

Lão phu nhân gãi đúng chỗ ngứa hỏi:“Bệ hạ có nói hay không kêu Nhị điện hạ sau này có đất phong?”

Tô Nhân Vũ lắc đầu,“Bệ hạ sai Lễ bộ cùng Nội các nghĩ ra quy chế, tựa hồ muốn sửa quy tắc của tiền triều, nay chỉ phong vương, không cho đất phong, còn đang trong thương thảo.”

Vương gia trước đây, đều là trưởng thành liền có đất phong, không có hoàng đế truyền triệu tới thì không được rời khỏi đất phong đó, lại càng không cho phép vào kinh.

Hiện tại ý tứ của hoàng đế, chẳng lẽ là vương gia đều phải ở lại trong kinh?

Trong lúc này Trương mụ mụ tới bẩm cơm đã chuẩn bị xong, lão phu nhân kêu Tô Nhân Vũ cùng bọn nhỏ đều lưu lại ăn cơm cùng mình.

Trương mụ mụ sai người ta đem đồ ăn của lão gia cùng thiếu gia đều đưa lại đây.

Lão phu nhân cười nói:“Đem cái bàn tròn lớn lấy ra đây, hôm nay không bàn tới quy củ nhiều như vậy. Để đại tiểu thư cùng ngũ nha đầu ngồi bên cạnh ta, nhanh đi gọi nhị thiếu gia tới.”

Vương phu nhân đứng hầu hạ.

Trong chốc lát hạ nhân trở về nói nhị thiếu gia ở chút việc gấp, chỉ sợ là trễ một chút mới có thể ăn, thỉnh cầu lão phu nhân và mọi người dùng bữa trước, không cần quản hắn.

Lão phu nhân liền kêu người để lại đồ ăn cho hắn, chăm sóc mọi người ăn cơm.

Tô Mạt cười nói:“Ta biết vì sao lão tổ mẫu lại bảo ta và tỷ tỷ ngồi hai bên người rồi.”

Mọi người hơi hơi cười nhìn nàng.

Tô Mạt gắp một miếng đùi gà rừng hầm nhừ như cháo đặt vào trong bát, lại múc một muỗng canh gà rừng, sau đó đặt ở trước mặt lão phu nhân.

Cười nói:“Lão tổ mẫu, người xem, người muốn ăn bên phải ta giúp người gắp, người nếu muốn ăn bên trái có đại tỷ gắp cho người. Đây không phải là người có hai cái gắp đồ ăn bằng người sao?”

Tất cả mọi người cười rộ lên, lão phu nhân giơ tay ra nắm lấy tay nàng,“Ngươi quỷ nha đầu này.”

Tô Mạt thấy lão phu nhân cao hứng, nhân cơ hội nói:“Lão tổ mẫu, ta nghe nói Dương di nương bị bệnh, không bằng thỉnh đại phu khám cho nàng một chút.”

Tô Mạt hiện nay tuy rằng cũng có thể chẩn trị, nhưng là sợ Dương di nương bị bệnh nặng, bản thân kinh nghiệm không đủ, nếu như hại đến người ta thật không nên.

Lão phu nhân nhìn Vương phu nhân liếc mắt một cái,“Là thật sao?”

Vương phu nhân cười cười,“Nương, không có gì trở ngại, ta bảo nàng ấy ở trong tiểu viện tĩnh dưỡng.”

Nói xong liếc nhìn nhị tiểu thư một cái.