Nhị tiểu thư buông xuống ly trà, cười nói:“Lão tổ mẫu ngày thường đủ bận bịu. Chuyện này như thế nào còn phiền đến ngìa nữa. Di nương không có gì trở ngại, bất quá là lười biếng ăn uống, thích ăn đồ ăn nhẹ. Mẫu thân đã sai người đem tới mỗi lần cho di nương rồi.”

Lão phu nhân gật gật đầu, nói:“Nhà chúng ta là không trách móc hạ nhân nặng nề, càng không thể đối xử tệ được với di nương, đó là nữ nhân đã sinh con cho Tô gia. Phải tôn trọng chút.”

Vương phu nhân vội ứng lời, lão phu nhân lại nói:“Đi, thỉnh đại phu đến khám bệnh cho nàng ta, lại đem đồ ăn từ chỗ ta cho nàng ta. Nói là do ta bảo, bảo nàng ta yên tâm dưỡng bệnh.”

Tức phụ ( con dâu) lĩnh mệnh đi.

Lão phu nhân lại nhìn Tô Nhân Vũ liếc mắt một cái,“Các ngươi là không phải muốn tặng lễ vật chúc mừng cho Lâm Giang vương sao?”

Tô Nhân Vũ buông đũa,“Điều này không cần. Hiện tại còn đang bận bịu, phỉa dọn dẹp phủ đệ, đặt mua dụng cụ. Phỏng chừng ít nhất cũng phải một tháng sau.”

Lão phu nhân ân một tiếng, mọi người lẳng lặng ăn cơm.

Tô Hinh Nhi lúc trước bị làm hư, cẩm y ngọc thực, nay ở trong phòng chính mình, chính là quy luật, muốn thích ăn gì, cũng không thể tùy tiện.

Hiện tại nhìn thấy trong bàn ăn có món yêu thích là chân giò hun khói và canh măng tươi, còn có món tôm viên, còn có món đồ ăn đều là món ăn nàng ta thích ăn, lại đều đặt trước mặt Tô Mạt cùng lão phu nhân bên kia, cái bàn lại lớn, phía bên này nàng chỉ có vài món ăn ngày thường, món thịt hun khói xào cải trắng kia, tuy rằng đồ ăn nước sốt trong suốt tươi đẹp, là món ăn cực ngon trong các món ăn ngày thường, nàng lại không thích ăn.

Trên bàn cơm của Lão phu nhân, lại không cho phép tùy tiện đứng dậy, hoặc là cắn đũa, chống đũa ở bát.

Nàng nhìn vài lần, vươn tay ra gắp cũng không tới, nhóm nha hoàn mụ mụ cũng không giúp nàng gắp.

Nàng nhất thời vừa tức vừa vội, nhìn Tô Nhân Vũ liếc mắt một cái, hắn chỉ chăm chú yên lặng ăn cơm, cho dù giương mắt lên cũng chỉ nhìn Tô Mạt.

Nếu là lúc trước, nàng muốn ăn cái gì, bọn họ còn không sợ đêm khuya còn đưa đến phòng, cho dù là trên tiệc rượu ăn cơm, cũng có người chuyên môn hầu hạ.

Nghĩ đến đây, trong lòng nàng vừa chua xót vừa tức, cầm chén bát buông xuống.

Khí lực có chút lớn, phát ra tiếng va chạm leng keng.

Lão phu nhân cũng không ngẩng đầu lên,“Ăn xong rồi?”

Tô Hinh Nhi nổi giận nói:“Ăn xong rồi.”

Lão phu nhân hơi hơi nhướng mày,“Vậy đi dạo một chút đi, sau đó trở về học chút nữ công.”

Tô Hinh Nhi đứng dậy, hành lễ qua loa, dẫn theo nha đầu đi luôn.