Chưởng quầy kia liếc mắt nhìn bọn họ một cái, có điểm do dự ngượng ngùng nói:“Nơi này của chúng tôi cũng không tệ lắm, không sai, các vị có thể nhìn kỹ xem nó hợp hay không thích hợp?”

Tô Mạt lập tức hỏi:“Chưởng quầy, nơi này buôn bán tốt không?”

Chưởng quầy nói:“Chỉ là đối diện chúng tôi có một trang, nghe nói cũng là hoàng thân, chỉ sợ......”

Nghe thấy thế, Tô Mạt mỉm cười, chưởng quầy này vẫn còn lương tâm, cũng không vội vàng giục người ta mua chỗ này để gánh thay khó khăn.

Vị trí này không sai, nhưng phía trước có học quán, chuyên môn phụ trách ấn thư, khai thư cửa hàng này chỉ sợ chỉ còn đường chết.

Nàng cười nói:“Chưởng quầy, nếu ngươi đã nghĩ đến chuyện bán… vậy thì cho chúng ta cái giá thực luôn đi. Thiếu gia chúng ta cũng không quá để ý đến tiền bạc đâu.”

Chưởng quầy kia liếc mắt một cái đánh giá Tô Việt từ trên xuống dưới, lại nhìn Tô Mạt, một nha đầu đã có khí độ này, vậy thiếu gia sẽ là công tử nhà nào?

Phong độ có, tuấn mỹ tao nhã có, thoạt nhìn là biết chỉ sợ lai lịch không nhỏ.

Hắn nghĩ nghĩ, tuy rằng rất muốn nhanh chóng giải quyết cho xong trang này nhưng lại cố gắng bình tĩnh không vội, giống như chính mình còn kênh kiệu, luyến tiếc muốn kiếm được số bạc lớn hơn, vừa nghĩ thông suốt xong liền nói:“Nếu công tử thành tâm muốn mua, vậy ta ra giá bảy ngàn tám trăm lượng bạc.”

Tô Việt trừng lớn mắt, tám ngàn lượng, tổng cộng của cải của hắn bất quá cũng chỉ được mấy trăm lượng thôi.

Hắn nhìn về phía Tô Mạt, Tô Mạt cười cười,“Chưởng quầy, chúng ta không mua, ngươi xem, ngươi đánh mất một cơ hội lớn rồi.”

Chưởng quầy kia nói:“Vị tiểu thư này, không sợ nói cho ngươi biết, kì thật cửa hàng này của ta có rất nhiều người muốn mua. Chính là ta vẫn không muốn bán. Huống hồ ta bất quá là bị đè ép mấy cuộn vải dệt tơ lụa, nếu xử lý xong chúng ta có thể lại bán cái khác, thậm chí khai trương tửu lâu vẫn có thể kiếm tiền.”

Tô Việt nhìn nhìn, quả thật như thế.

Tô Mạt bất động thanh sắc,“Chưởng quầy, hiện tại của hàng hóa của ngươi cũng đã bị đè ép hơn một ngàn hai rồi. Cũng may này là nhà ở của ngươi... Nhưng ngươi xem xem, nơi này phỏng chừng cũng đã thật lâu không được sơn qua. Người khác mua cũng phải trát sơn một lần nữa. Nếu ngươi không bán nó, cứ tình hình buôn bán như thế này qua ngày, ở trên con đường này mở cửa hàng, tiền thuế hàng năm các loại bao gồm thuế cố định, thuế phụ thu, một phần ngươi cũng không thể giao thiếu. Hôm nay chưởng quầy có lẽ ban đầu cũng làm ăn được không sai biệt lắm đi. Nhưng nếu không thể bán vải bố của chính mình, còn mười loại hàng khác lại không thể bán đúng giá cố định, nếu phải bán tương đương giá với Tống thị bên kia không bằng chính mình lưu trữ lại, đúng không.”

Chưởng quầy kinh ngạc nhìn nàng, tiểu cô nương này làm sao mà biết được nhất thanh nhị sở của cửa hàng hắn, chẳng lẽ nàng đã theo dõi nơi này thật lâu rồi?

Quả thật là trong nhà hắn thật đã đói muốn chết rồi.