Tô Mạt nhíu mi, hắn mới nhiêu tuổi chứ, cứ có chuyện hay không có chuyện cũng đều uống rượu?

Mượn rượu tiêu sầu?

Nàng chạy như bay về hướng sau viện, dọc đường xe ngựa chở đồ đem qua đang đậu ở đây, trong viện có nhiều mụ mụ làm việc nặng và nha hoàn.

Bởi vì hắn chưa thành gia, lại không có mẫu thân, cho nên cũng không có bao nhiêu người.

Nay Lăng Nhược tỷ muội, A Lí ba người họ đều đi theo nàng, sợ rằng người bên hắn càng ít hơn.

Lăng Nhược dẫn Tô Mạt tới góc sâu trong vườn tìm được hắn, hắn đang ngửa mặt lên nhìn hòn giả sơn, trong tay cầm theo một bình rượu, mùi rượu tràn ngập, trộn với mùi hoa, có hương vị khác biệt.

Nhưng hôm nay trong lòng Tô Mạt không rảnh để thưởng thức, nàng nhún người một cái xông lên, một cước hung hăng đá về hướng bình rượu của hắn.

Hoàng Phủ Cẩn nhẹ xoay thân, nâng tay cầm lấy chân của nàng, mảnh khảnh vừa đủ một nắm tay, hắn mở to cặp mắt tối đen, cặp mắt đó bị mùi rượu như sửa sạch lại càng thêm sáng trong, sóng mắt chảy xiết, kinh ngạc nhìn nàng.

Tô Mạt đứng một chân trên một tảng đá nghiêng, chân phải bị hắn chế trụ, nàng nhíu mày, tức tối nói:“Ngươi làm gì trốn ở chỗ này uống rượu? Còn ban ngày ban mặt?”

Hoàng Phủ Cẩn chớp mắt, nàng đứng ngược chiều ánh sáng, tư thế như thế, ánh mặt trời đem nàng bọc lấy, như mạ lên một lớp màu vàng chói mắt.

Hắn không thấy rõ gương mặt của nàng, chỉ có cặp mắt đen bóng kia, tỏ rõ sự phẫn nộ đối với hắn.

Nếu như toàn thế gian đều muốn vứt bỏ hắn, nếu có một ngày nàng phát hiện ra, thật ra hắn cái gì cũng không phải, trên đời này người tốt hơn hắn có nhiều lắm......

Ngực hắn đau đớn, trên tay dùng sức mạnh hơn, đem nàng kéo vào lồng ngực hắn.

Tô Mạt cả kinh muốn vươn tay chống đỡ thân thể, lại bị hắn sít sao đặt ở trong lòng, một tay hắn giữ lấy cái gáy của nàng, đem gương mặt của nàng áp về phía hắn, hôn lên môi nàng.

Tô Mạt trừng lớn mắt, răng môi gắn bó chạm vào nhau, hương rượu mát lạnh lập tức tràn ngập ra khoang miệng.

Hắn dùng lực mút lấy cánh môi của nàng, như là dùng hết khí lực.

Giống như kẻ chết đuối vớ được cái phao.

Giống như người mù cảm nhận được một tia ánh sáng.

Cảm tình sâu sắc thắm thiết kia, cơ hồ như muốn làm nàng bị thương, tựa hồ như muốn hung hăng nghiền nát vò nát nàng ra để hòa nhập vào trong thân thể hắn.

Mới bắt đầu Tô Mạt còn giãy dụa, sau đó tay của hắn sử dụng nội lực, nàng căn bản không thể nào phản kháng, chỉ cảm thấy gân cốt như cũng bị hắn tháo ra vậy.

Nàng không có rơi lệ, ngược lại còn hung hăng cắn môi hắn.