“Câm miệng!”

Tống Dung Hoa tức đến rống giận điên cuồng, giương mã tiên trong tay lên,“Ba” một tiếng hung hăng đánh trên mặt đất.

Xa xa đứng ở cửa đường hành lang Hoàng Phủ Cẩn nhất thời nhíu mi, cơ hồ nhịn không được muốn ra tay.

Tô Việt việc ngăn lại hắn,“Nhị điện hạ không cần nóng vội. Mạt nhi có thể tự mình ứng phó.”

Hoàng Phủ Giác ha ha cười,“ Tống tiểu thư như thế này, thật là làm nhục môn phong. Cũng không biết Tống tướng cùng Tống phu nhân nghĩ như thế nào thế nhưng còn cho phép nữ nhi như vậy xuất đầu lộ diện ra bên ngoài.”

Hắn nhìn về phía Hoàng Phủ Cẩn, cười nói:“Nghe nói Tống phu nhân cố ý đem nữ nhi gả cho nhị ca a.”

Hoàng Phủ Cẩn nhíu mi, lạnh lùng nói:“Ta không có hứng thú để chơi đùa với một đứa nhỏ.”

Hoàng Phủ Giác nhấp một ngụm rượu,“Mạt nhi hình như cũng là tiểu nha đầu. Nhị ca tựa hồ......”

Hoàng Phủ Cẩn mắt lạnh nghễ hắn,“Ngươi càng ngày càng nhàn rỗi thích quản chuyện thiên hạ rồi đó.”

Hoàng Phủ Giác rũ mắt tiệp xuống, nhị ca a nhị ca, ai mà thèm quản tiểu nha đầu chứ, nhưng Tô Mạt rõ ràng cũng là đứa nhỏ a.

Hắn cũng không phản bác, dù sao làm cho Hoàng Phủ Cẩn cùng Tống gia quan hệ ác liệt là tốt rồi, huống hồ tuy rằng phụ hoàng khinh thị Hoàng Phủ Cẩn, nhưng cả triều văn võ có mấy người dám khinh thị hắn?

Không dám kết giao nói là sợ bị liên lụy, không bằng nói là kính sợ mới đúng.

Cho dù hắn là thân đệ đệ, đến gần còn có chút cảm giác đảm chiến, huống chi mấy nhóm huân quý tử đệ?

Nếu không phải Mạt nhi mời khách, chỉ sợ muốn cùng hắn uống ly rượu sẽ là vấn đề khó khăn.

Hoàng Phủ Giác đánh bàn tính toán, thích ý uống rượu, trong đầu ý tưởng lại bay nhanh xoay chuyển.

Tâm tư Hoàng Phủ Cẩn toàn bộ chỉ đặt lên người Tô Mạt trên, chỉ cần nàng có nửa điểm nguy hiểm, hắn sẽ lập tức bay qua mặc kệ nàng cho phép hay không cho phép.

Nhưng nếu nàng đã có thể nắm mọi chuyện trong tay thì hắn cũng tuyệt đối sẽ không phá hư chuyện tốt của nàng.

Hắn _ _ _ thậm chí còn thực chờ mong nàng, hắn thích nhìn nàng bình tĩnh, điệu bộ xấu xa, kiêu ngạo như vậy nữa kìa.

Bên kia Tô Mạt biết bọn họ ở nhìn chằm chằm mình nhưng một chút cũng không để ý, nâng tay hướng sau phẩy phẩy, ý bảo mình không có trở ngại gì cả.

Nàng không hề sợ hãi nhìn Tống Dung Hoa xong, lại nhìn nhìn Hoàng Phủ Kha,“Tống tiểu thư, ngươi và Thập Tam công chúa ở cùng một chỗ lâu như vậy, vì sao một chút cũng không được công chúa một hun đúc thành tài? Công chúa tao nhã như vậy, có tri thức lại hiểu lễ nghĩa. Không dựa dẫm vào mẹ mình như một số người nào đó. Ta đây vốn tưởng rằng......”