Cho nên trong lúc nhất thời những binh sĩ không dám ra tay, ngược lại bị vài tên khất cái xô xô đẩy đẩy.

Hoàng Phủ Cẩn buông ly trà, định phi thân xuống, Tô Mạt giữ lấy hắn, hơi hơi cười lắc đầu.

Hoàng Phủ Cẩn thấy nàng một bộ dáng nhàn nhã trấn tĩnh, thật giống như Hương lâu này không phải của nàng vậy.

Hắn quay đầu, phía dưới đã muốn rối lung lên, đánh nhau, khóc nháo, xem náo nhiệt, người chân chính muốn đến xem cũng bị quấy rầy không có tâm tình nữa.

Đặc biệt các tiểu thư phu nhân của các đại gia tộc, nguyên bản chính là lén lút đến, nhiều người như vậy, còn gây chuyện, một cái vô ý, liền có khả năng liên luỵ đến các nàng.

Cho nên rất nhiều người đều lập tức rời đi.

Tô Mạt ý bảo Hoàng Phủ Cẩn,“Tĩnh thiếu gia, ngươi giúp ta quan sát, ngươi xem xem, có ai ở nơi nào đó thờ ơ lạnh nhạt?”

Hoàng Phủ Cẩn lập tức hiểu được ý tứ của nàng, địch nhân phái đám khất cái, liền tuyệt đối muốn nhìn xem hiệu quả tại hiện trường.

Nếu là bị áp chế, sẽ mất mát.

Nếu là thành công, chế tạo hỗn loạn, sẽ đắc ý dào dạt.

Hình chưởng quầy đi ra ngoài điều đình, muốn thỉnh ăn mày nhóm ngồi vào vị trí, kết quả có kẻ lập tức lớn tiếng nói bọn họ đánh người lại định hối lộ, ý định bất lương.

Mười mấy tên ăn mày thậm chí đem tiệc rượu hất đổ.

Bọn họ chiêu này gọi là phép khích tướng, làm cho nhục nhã như thế, kết luận không có mấy nam nhi nhiệt huyết bừng bừng có thể chịu được, chỉ cần có người ra tay, đối với bọn họ đánh đòn hiểm.

Vậy kế sách bọn họ sẽ thành công.

Cho nên trong lời nói bọn họ càng mắng càng khó nghe,“Đây là Hương lâu rách nát gì chứ, là bán hương hay là đến khoe khoang? Là tới khi dễ người mà.”

“Đúng a, nhiều quan binh đứng như vậy, đến diễu võ dương oai sao? Ta con dân Đại Chu dưỡng các ngươi, chính là để các ngươi khi dễ dân chúng sao?”

Lập tức có người phủ phục giống như bị bộ dáng thương nặng bò ra bên ngoài trước mặt dân chúng không rõ chân tướng khóc kể lể.

“Chúng ta nhóm khiếu hóa tử, bất quá là nghe nói nơi này hát hí khúc, thì đến xem náo nhiệt, thuận tiện xin miếng cơm ăn...... Ô ô, nào biết đâu rằng...... Bọn họ không phân rõ phải trái a, đi lên liền đánh người...... Nhìn đi, chân của ta...... Tay của huynh đệ ta......”

Bọn họ một đám giống như tự nhiên tàn phế giống vậy, nằm trên mặt đất, thống khổ kêu rên......

Trong lúc nhất thời cả con phố náo nhiệt lập tức biến thành cảnh hỗn loạn.