Vừa nghe thấy hắn đi Hương lâu vơ vét tài sản, còn đánh Tô Mạt, giựt tiền cướp đò, thậm chí đem ngọc bội ngự ban của Tô Mạt cũng đoạt đi.

Mấy người đều rất là kinh ngạc.

Nhất là Tống tả tướng.

Kinh Triệu Doãn là người hắn tốn nhiều sức nâng đỡ, đối với thái tử mà nói, kinh thành, hoàng cung, bảo vệ hai khối trị an này, là phi thường trọng yếu.

Nắm giữ nơi này, đó xem như nắm giữ quyền thế, thậm chí......

Hoàng đế nhưng không có tỏ vẻ cái gì, vui giận không hiện ra sắc mặt.

Tống tả tướng trong lòng run sợ, lập tức đứng dậy hành lễ, tức giận nói:“Bệ hạ, ngũ điện hạ đây là ý gì?”

Ngụ ý, là Hoàng Phủ Giác cố ý hãm hại, muốn xóa sổ Trần Lượng, cài vào người khác.

Tô Nhân Vũ cũng buồn bực, nhưng là Trần Lượng dám gây tổn hại cho Mạt nhi, đó là chuyện không tha thứ được, hắn cũng hành lễ nói:“Vẫn thỉnh bệ hạ tra rõ.”

Hoàng đế ánh mắt uy nghiêm nhìn lướt ở trên mặt mấy người Tống tả tướng theo thứ tự đảo qua, hừ một tiếng,“Thân là mệnh quan triều đình, thế nhưng một lòng muốn mưu cầu tư lợi, có tư tưởng xấu!”

Mí mắt Tống tả tướng giật mạnh liên tục.

Hoàng đế nói với Hoàng Phủ Giác:“Ngươi đi cùng hình bộ Thượng Thư, Thị Lang, cùng nhau điều tra việc này, cần phải điều tra rõ.”

Hoàng Phủ Giác lĩnh mệnh.

Tống tả tướng vội hỏi:“Bệ hạ, Kinh Triệu Doãn không thể một ngày thiếu, y thần ý kiến......”

Hoàng đế ha ha cười nói:“Tống ái khanh lo lắng quá rồi, trẫm nói để cho phó thủ Nhạc Thiểu Sâm tạm thời đảm nhiệm chức vụ Kinh Triệu Doãn.”

Lời Hoàng đế vừa nói ra, Tống tả tướng cũng không biết ý tứ của hắn.

Nhạc Thiểu Sâm này nguyên bản là phó tướng của Hoàng Phủ Cẩn, hai người ở chiến trường đồng sinh cộng tử.

Nhưng là sau một hồi huyết chiến ở đối nước Mạc Vân, Đại Chu đại thắng, nhưng cũng phải trả giá thê thảm.

Trừ bỏ chủ tướng Hoàng Phủ Cẩn ra, vô số tướng sĩ phải bỏ mạng.

Sau đó Nhạc Thiểu Sâm mật báo, Hoàng Phủ Cẩn ở trong quân đội cay nghiệt thiếu tình cảm, xa xỉ lãng phí, thường lấy việc giết người làm vui, khiến cho những binh sĩ tiếng oán than dậy đất.

Hoàng đế bởi vậy trách phạt Hoàng Phủ Cẩn, tước đoạt hết thảy công lao của hắn, thậm chí điều hắn đi làm thị vệ trong hoàng cung để răn đe.

Mà tên Nhạc Thiểu Sâm kia, bởi vì tố cáo chủ tướng, mặc dù có công, nhưng cũng có tội, lấy hạ phạm thượng.

Bị phạt đánh gậy trừ bổng lộc, giáng hai cấp, sau lại ở Ngũ Thành làm binh mã tư, lại sau lại được lên chức đi Kinh Triệu Doãn nha môn này, vài năm này liên tiếp thăng chức hiện nay làm phó chức.

Hoàng đế làm cho hắn tạm thời giữ chức Kinh Triệu Doãn là có ý tứ gì?