Lúc này Tô Nhân Vũ từ bên trong đi ra, đại tiểu thư vội đi vào, cùng bọn nha đầu giúp Tô Mạt thay quần áo.

Tô Nhân Vũ nhìn nhị tiểu thư,“Kim Kết nói ngươi dùng cục đá bắn vào Mạt nhi?”

Nhị tiểu thư rơi lệ càng dữ dội hơn, quỳ mạnh xuống đất.

Tô Trì nhíu mi, khuyên nhủ:“Phụ thân, ta thấy rõ ràng, không phải nhị muội muội. Nhị muội muội quả thật thấy một con rắn, ta vốn muốn tiến lên bắt, muội ấy phản ứng mau một cước đá văng ra. Vậy con rắn đó chui vào lại trong giả sơn. Muội ấy đá văng một cục đá, khả năng là đã dọa đến ngũ muội muội.”

Tô Nhân Vũ nhìn nhị tiểu thư, mặt trầm như nước.

Trong mắt ẩn chứa sự tức giận.

Tô Trì lại nói:“Ba vị điện hạ đang còn ở đây, hơn nữa chuyện này vốn chính là ngũ muội chính mình không đúng. Thiên kim tiểu thư phải để ý hành động của mình. Ngũ muội muội tự mình trèo lên chỗ nguy hiểm như vậy, có thể trách nhị muội sao?”

Đôi mày rậm rạp của Tô Nhân Vũ giương lên, hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không nói gì, mà là đi tiếp đón đám người thái tử, lại cảm tạ Hoàng Phủ Giác.

Hoàng Phủ Giác đã thay xong xiêm y của Tô Việt, hai người cao gần nhau, rất là vừa người.

Mặc vào trang phục thanh nhã thư sinh, Hoàng Phủ Giác nhìn chằm chằm nhìn vào mái tóc ướt đẫm, ngược lại càng lộ ra khí chất tuấn tú thanh nhã ôn nhu lại có thêm vài phần quyến rũ.

Khiến vài nha đầu liên tiếp cắn môi cười trộm.

Tô Nhân Vũ nói lời cảm tạ, lúc này thái tử nói muốn cáo từ, ngũ điện hạ cũng cáo từ theo.

Tô Nhân Vũ nói:“Điện hạ vẫn là thỉnh lưu lại chút nữa. Đợi đại phu đến đây, chẩn đoán qua, sau đó uống xong bát cang gừng nóng mới dời đi. Tuy rằng là tháng năm, nhưng nước trong hồ vẫn rất lạnh.”

Lúc này Kim Kết khóc sướt mướt chạy đến,“Lão gia, tiểu thư...... Tiểu thư bị thương rồi.”

Trái tim Tô Nhân Vũ như bị người ta mãnh liệt bóp mạnh, việc xông đi.

Một lát sau, phái nha đầu đi tới nói hắn tạm thời không thể tiếp khách.

Không bao lâu đại phu đến đây, lên lầu chẩn bệnh cho Tô Mạt, lại đi xuống lầu xem mạch cho Hoàng Phủ Giác.

Hoàng Phủ Giác tuy rằng dáng người hơi gầy, nhưng thể chất rất tuyệt, xuống nước chút cũng không có gì bất lợi, chỉ giống như tắm nước lạnh một cái.

Lấy bếp lò tới hong khô tóc, thay quần áo sạch sẽ, sẽ ổn thôi.

“Tô tiểu thư thế nào rồi?”

Hoàng Phủ Giác hỏi vị Lưu đại phu kia.

Lưu đại phu lắc đầu,“Có chút không được tốt, bị kinh hách, hơn nữa nước hồ rất lạnh, thân mình tiểu thư lại mảnh mai...... Nàng trong xương còn có chút không đủ huyết khí từ lúc còn trong bụng mẹ chịu ủy khuất, hiện tại một khi bị cảm lạnh, càng khó lường. Về sau là tuyệt đối không thể lại ngâm nước lạnh, nếu không sẽ khiến cho bệnh cũ kia nảy mầm tai họa, sẽ không là việc nhỏ đâu.”