Tô Nhân Vũ đứng ở dưới hành lang, nhìn Tô Mạt một thân hắc y, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết thanh tú xinh đẹp cùng Hoàng Phủ Cẩn cước bộ không tiếng động đi ra ngoài, trong lòng như có cảm giác làm bể bình ngũ vị (năm vị (chỉ các vị ngọt, chua, cay, đắng, mặn).

Nữ nhi khi nào thì mới có thể mở rông trái tim tiếp nhận hắn chứ?

Tô Mạt đi được vài bước, thì nói với Hoàng Phủ Cẩn:“Cẩn ca ca ở bên ngoài chờ ta một chút.”

Hoàng Phủ Cẩn chỉ biết thời điểm nàng gọi hắn Cẩn ca ca, bình thường thời điểm là muốn làm cho hắn không bực dọc, nhưng hắn không thể cự tuyệt.

Hắn đi phía trước, nghe Tô Mạt quay thân nhào về phía sau, kêu lên một tiếng,“Cha, ta sẽ nhanh chóng trở về thăm người cùng đại tỷ. Cha không cần nhớ ta đâu.”

Hoàng Phủ Cẩn tăng nhanh bộ pháp đi ra ngoài.

Trái tim trong lồng ngực Tô Nhân Vũ quả thực như bị thứ hạnh phúc làm căng nứt, đây là nữ nhi lần đầu tiên vô cùng thân thiết nói chuyện với hắn như vậy, chủ động nhào vào trong lòng hắn.

Hắn vui tươi hớn hở ôm lấy nàng,“Nha đầu ngoan, biết cha nhớ ngươi là tốt rồi.”

Tô Mạt hì hì cười, sau đó nhảy xuống, phất phất tay, lần này là thật đi rồi.

Nhanh như chớp chạy đi.

Theo xe hoa mộc rời vườn hoa đi, Tô Mạt cùng Hoàng Phủ Cẩn đi đến ngoại ô, ngồi chung một con ngựa hướng thôn trang phía trước đi tới.

Ở trên đường hội tụ với Lăng Nhược cùng A Lí vài người bọn họ.

Lan Như như trước đang âm thầm giám thị tỷ đệ Phương Oánh, còn chưa có cái gì tiến triển, bất quá lại phát hiện vài trinh sát của người đế hoặc trong cung, nhiều ngày này Tô Mạt đến, bọn họ liền đi ra ngoài đưa thư.

Tô Mạt kêu người khác không cần đả thảo kinh xà, mật thám như vậy là cần lưu giữ lại.

Bọn họ hơn phân nửa là gã sai vặt tiểu nhị trong vườn hoa, căn bản không thể tiếp xúc nòng cốt, cho nên cũng không cần quá để ý, chỉ giữ lại bọn chúng nhằm khiến đám người trong cung yê n lòng là được rồi.

Suốt đêm chạy đến căn cứ bí mật của Tô Mạt, lần này xuất phát từ sự cần thiết, Kim Kết không cùng đến, nàng ta bắt buộc phải lưu lại trong vườn hoa để nhằm che giấu.

Đến thôn trang, bọn họ nghỉ ngơi đôi chút, đám người Tô Mạt cùng Hoàng Phủ Cẩn liền tiến về phía hầm lò.

Bọn họ đem hầm lò xây dựng trong núi, số lượng lớn than đá cũng vận chuyển nơi đó, mặt ngoài cũng mở vài hầm lò đốt than, thiêu thành than rồi chỉ tiêu thụ ở vùng phụ cận mấy thôn trang này thôi.

Trong xưởng lò than rất an toàn, hơn nữa còn thông gió, che phủ, nhóm thợ thủ công bên trong bận bịu trăm bề, phân công rõ ràng, trật tự rành mạch có trình tự.

Hoàng Phủ Cẩn tuy rằng mặt ngoài không tở vẻ gì, nhưng bên trong lại dữ dội như nước lũ, tuy rằng đã sớm biết nàng rất có khả năng, lại không nghĩ đến lợi hại như vậy.