Tô Mạt còn tạm được, trong miệng đang cắn một cái, trên hai tay mỗi tay đều cầm một cái, chỉ là đêm nay đồ ăn đựng trong đĩa lớn, mọi người cùng nhau ăn.

Hoàng Phủ Cẩn lần đầu tiên theo bọn họ cùng nhau ăn cơm, cũng không quen, hơi có chút ngẩn người ra, đã sạch bách.

Tuy rằng lúc trước hắn mỗi ngày đều nhìn thấy tình huống này, nhưng chuyện xảy ra ngay trước mắt, cũng rất sốc!

Vẫn là Tô Mạt quỷ quái lanh lợi, đoạt cho hắn ba cái bánh bao.

Tới bữa thứ hai hắn đã có thể lợi hại vô cùng, chẳng những chính mình cướp được đồ ăn, ngược lại còn cướp cả phần cho Tô Mạt, đồ ăn ăn không hết còn có thể mua chuộc các đội viên khác.

Bữa cơm cuối cùng này, hắn như cũ cướp đủ bánh bao, nhưng phát hiện những người đó ăn ngấu ăn nghiến còn hơn cả hổ đói cắn nuốt con mồi.

Mà mọi người trước nay vẫn cùng nhau ăn, hắn cũng không thể làm ra yêu cầu đặc biệt, yêu cầu tách ra.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Tô Mạt còn có thể cướp được một chút, nhìn bộ dạng nhã nhặn của hắn, trong lòng âm thầm nảy sinh ý ác độc, đều đã trải qua huấn luyện dã man như vậy rồi, thế nhưng còn không có đem cái sự thanh cao trong xương tủy kia xóa sạch đi, xem ra mùa đông tới còn phải để hắn đến tiếp!

Nàng ngẩng đầu giơ tay ra chỉ,“A, các ngươi nhìn xem ai đến kìa?”

Mọi người vội quay đầu nhìn, Tô Mạt lập tức đoạt lấy đồ ăn trên bàn lùa hết vào trong bát mình, Hoàng Phủ Cẩn từ lúc nghe thấy nàng nói “a” là đã biết có ý tứ gì, động tác cũng mau, nàng đổ một đĩa, hắn cũng đổ được hai đĩa.

Sau đó hai người đều tự bưng đồ ăn chính mình cướp được đi ăn.

Khiến mấy người kia nhìn bất lực kêu hét lên “đồ hai vợ chồng giảo hoạt”!

Tô Mạt mỉm cười nói:“Ai kêu các ngươi luôn học không ngoan. Hắc hắc, cướp cơm cũng là nhiệm vụ a.”

Bị nàng giáo huấn như vậy, nhóm đội viên càng ngày càng vững chắc.

Cho dù có người ta nói con chuột ở dưới lòng bàn chắn, hắn cũng vững như thái sơn, nên ăn thì cứ ăn nên uống thì cứ uống, tuyệt không mắc mưu.

Kế điệu hổ ly sơn đối với bọn họ là đáng hận nhất.

Nhưng loại kế sách náy cũng là kẻ địch thường dùng.

Trong tháng chín Tô Mạt cùng với Hoàng Phủ Cẩn phải quay lại hoa viên, để A Lí lưu lại tiếp tục tiến hành đặc huấn cho bọn họ, Hồ đại phu và vài người lưu lại để tiện chăm sóc bọn họ.

Năm sau, bọn họ sẽ chính thức đi chấp hành nhiệm vụ.

Tô Mạt lại dẫn theo vài người thiếu niên nam nữ từ trong thôn trang chuẩn bị để bọn họ tới Hương lâu hỗ trợ.

Nàng cũng đem theo rất nhiều những dụng cụ thủy tinh của nhà máy đều để trong thùng gỗ lớn bọc bên ngoài, còn có cả một số những đồ đạc bí mật cũng đem chuyển về hoa viên rồi mới chuyển tới Hương Lâu.