Tô Mạt mỉm cười, bắt đầu đem cách đan đơn giản nhất dạy cho Thủy Muội, kiếp trước nàng từng nhìn thấy qua mẹ đan áo lông, đan tất len, chính mình cũng chưa động tay vào bao giờ.

Bất quá điều này cũng không thể làm khó nàng, nàng từ từ nhắm hai mắt lại, lược qua trong đầu hình thù của chiếc tất, sau đó tháo xuống chiếc trâm nhỏ đang cài trên tóc, vặn một đầu nắp ra, lại lấy ra một tờ giấy, bắt đầu vẽ.

Thủy Muội quả thực là bội phục nàng muốn chết,“Tiểu thư, người giống như, giống như các bậc thần tiên trong miệng các lão gia ở thôn làng ta hay nói, nghĩ muốn cái gì, vươn tay ra là có thể lấy được!”

Tô Mạt cười khanh khách đứng lên,“Chỉ là chuẩn bị tốt mà thôi, ta có xem qua một quyển tiểu thuyết, bên trong còn nói có một người là thi độc lão nhân, cả người hắn là độc, móng tay hắn tùy tiện bắn ra, có thể phóng ra hơn mười dạng độc dược mà không có người biết kìa.”

Đó là Thạch Vạn Sân trong Phi hồ ngoại truyện.

Thủy Muội trừng lớn mắt,“Thật lợi hại như vậy sao?”

Tô Mạt gật đầu, nhìn về phía Hoàng Phủ Cẩn,“Tĩnh thiếu gia cũng có thể.”

Thủy Muội liền tin, ở trong mắt nàng, không có việc gì là Tĩnh thiếu gia không làm được.

Rất nhanh, Tô Mạt liền đem bí quyết đan tất dạy cho Thủy Muội, mà Thủy Muội học tập nữ hồng ( công việc nữ công gia chánh) rất có thiên phú, không giống Kim Kết, nửa ngày trời ngay cả cái thêu hoa cũng không học nổi.

Dọc theo đường đi, Thủy Muội một bên đan tất, một bên thỉnh giáo Tô Mạt, nàng chỉ huy các bước đan cho Thủy Muội, Thủy Muội rất có hứng thú học tập.

Hoàng Phủ Cẩn gõ vào vách tường xe, nói ra bên ngoài:“Thả chậm tốc độ.”

Lưu Hỏa lập tức ghìm ngựa, chậm lại tốc độ, chậm rì rì giống xe bò ngắm cảnh.

Có điều kiện tiện lợi, kỹ thuật đan của Thủy Muội cũng thuần thục lên rất nhiều, quả thực tựa như các bà dì trên xe buýt công cộng mà Tô Mạt kiếp trước đã nhìn thấy qua, các nàng ta quả thực là rất thần kỳ.

Hiện tại Thủy Muội đã không cần nhìn chằm chằm vào que đan, đã có thể không nhìn mà đan!

Hơn nữa tốc độ kia, quả thực là so với tốc độ nàng nhìn thấy của các người thành thục đan nhanh hơn gấp vài lần.

Tô Mạt cũng rất là bội phục, xem ra có người rất thích hợp với việc đan lát, quả thực là hiền thê lương mẫu ( mẹ hiền dâu thảo)trời sinh!

Đợi đi tới bên ngoài vườn hoa thì trời cũng tối, mấy viên dạ minh châu trong toa xe phát ra ánh sáng đẹp mắt, rất nhu hòa sáng ngời, lại không chói mắt.

Thủy Muội đem một cái tất mình đã đan xong đưa cho Tô Mạt xem, vui mừng nói:“Tiểu thư, ngài xem!”

Tô Mạt vốn đang tựa vào xe ngủ gật, nghe nói lập tức mở mắt ra, đoạt lấy đến lật qua lật lại xem, thật đúng là thành công rồi, mũi kim đều chặt, lực đàn hồi tốt mười phần.