Khỏe mạnh mà xinh đẹp, như là châu ngọc trong veo trơn bóng, lại như giọt sương trên cánh hoa, mềm mại ôn nhu.

Hoàng Phủ Cẩn miệng cảm thấy có chút khô, vội đi châm trà.

Tô Mạt hơi hơi nhíu mi, hồ nghi cùng hai nha đầu trao đổi ánh mắt, chẳng lẽ chính mình không thay đổi sao?

Nàng theo bản năng giơ tay lên chà xát hai má, Tô Nhân Vũ đã đi tới, nắm bàn tay nhỏ bé của nàng đi dùng đồ ăn sáng.

Tô Nhân Vũ bắt đầu dạy nữ nhi,“Mạt nhi a, ngươi đã rất đẹp rồi, hiện tại không cần phải trang điểm như vậy.”

Nàng không giống những đứa nhỏ khác tránh ở trong khuê phòng, muốn đi ra gặp người, sự rực rỡ chói mắt như vậy, quả thực là làm cho người ta kinh diễm.

Vậy thì không được.

Thấy Hoàng Phủ Cẩn một khắc kia khi nhìn thấy nàng, ánh mắt sáng ngời, khóe miệng hơi cong lên, giống như một con sói đới khát vậy, hắn không thích.

Hắn tiếp tục giáo huấn nữ nhi cái loại tư tưởng không cần quá đẹp, miễn cho nữ nhi bị người khác ngấp nghé đoạt mất.

Nói xong một hồi, Tô Mạt châm ly trà cho hắn, cười nói:“Cha, ta xuất môn có đeo mũ sa che mặt.”

Tô Nhân Vũ uống một ngụm trà, vốn là một nam nhân thâm trầm lạnh lùng, cũng bắt đầu có điểm nhiều lời, thấp giọng nói:“Ngươi đi Hương lâu thì sao?”

Hắn là ai vậy, chẳng lẽ nhìn không ra tâm tư của mấy đứa con hoàng đế sao?

Hắn cũng không muốn để nữ nhi đi chịu ủy khuất.

Tô Mạt cười cười, gật đầu nói:“Được, nữ nhi nghe cha.”

Nàng lại phân phó Kim Kết,“Đi, đem vài thứ kia tặng cho đại tiểu thư một bộ tốt nhất. Hỉ Thước di nương, Lâm di nương, nhị tiểu thư, tam tiểu thư giống nhau, lại cho Xuân Thủy vài cái tỷ tỷ những người đi theo lão phu nhân mỗi người một bộ. Rồi chuẩn bị một ít dâng cho lão phu nhân, để lão phu nhân lưu trữ tặng thưởng cho người ta.”

Mấy thứ này của nàng, cho dù chưa phải là cực phẩm, nhưng so với loại hàng tốt nhất bên ngoài bán còn tốt hơn.

Dù sao cũng là sản phẩm của thiên hạ đệ nhất điều hương sư tự mình điều chế.

Kim Kết xin vâng, lôi kéo Thủy Muội đi chuẩn bị.

Trừ bỏ đại tiểu thư, người khác một bộ chỉ là một hộp bôi mặt, phấn một hộp, son một hộp, bôi tay một hộp, loại khác sẽ không có.

Đại tiểu thư đương nhiên so với bọn họ nhiều hơn một ít.

Dù sao tiểu thư chính mình vốn quan hệ thân hơn với đại tiểu thư, các nàng ta cũng đều biết, không phải sợ người khác nói ra vô, không công bằng linh tinh gì đó.

Tặng cho các nàng coi như nghĩ chút tình, không tặng cũng không có gì để nói.

Đảo mắt cái tới tháng đông chí, gió Bắc gào thét, trận tuyết lớn rơi suốt một ngày một đêm.

Vạn vật được bọc dưới màu trắng, hồng mai mát lạnh nở rộ.