Lão phu nhân khóe môi xả ra một tia cười lạnh.

Công chúa?

Thật sự là chê cười.

Năm đó nữ nhân đó cùng mẫu thân nàng ta, các huynh đệ đều bị hoàng phu nhiếp chính vương đuổi khỏi gia môn, các nàng đều đã quên?

Nếu không sau này hoàng phu làm hoàng đế, bọn họ nịnh bợ Tống gia cùng hoàng quý phi.

Lải nhải!

Còn dám xưng công chúa.

Xin hỏi nàng ta có danh hiệu công chúa không?

Lão phu nhân nhếch mi,“Ta mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi. Ta cảnh cáo các ngươi a, tiếp theo ai dám làm bại hoại thanh danh của cháu gái ta, lão bà ta cho dù có liều cái bộ xương cốt già này, cũng khiến cho bọn họ không được chết tử tế!”

Vương phu nhân giật mình toát mồ hôi lạnh.

Còn muốn nói gì nữa, lão phu nhân đã muốn nằm xuống, không kiên nhẫn phất phất tay.

Vương Mai Lâm không chỉ là chuyện tốt không thành, ngược lại còn rước nhục vào người.

Ngay cả tôn nghiêm cũng đều bị giẫm lên.

Bị người ta trực tiếp chỉ vào cái mũi mắng súc sinh.

Hắn......

Hắn tức giận đến nỗi tay chân lạnh như băng.

Một hơi lao ra ngoài, vừa mới Vương Phượng Lâm từ chỗ Vương phu nhân lại đây.

Vương Phượng Lâm nhìn hắn nổi giận đùng đùng,“Đại ca, ngươi đây là......”

“Hỗn đản!”

Vương Mai Lâm tức giận đánh ra một đòn, thấy mặt Vương Phượng Lâm liền tự cảm thấy hắn vui sướng khi người ta gặp họa, dương tay lên chính là vung ra một cái tát.

Vương Phượng Lâm bị đánh đến nỗi sợ run.

Vương Mai Lâm oán hận nói:“Muốn nhìn ta bị chê cười, không có cửa đâu!”

Vương phu nhân đuổi theo ra đến, vội sai người ta chuẩn bị xe đưa hai vị biểu thiếu gia trở về.

Nàng tức giận đến nỗi cả người run run, nha đầu chết tiệt kia.

Quả thực là hơi quá đáng.

Cho dù không vui ý, làm gì cần vũ nhục người ta như thế?

Nàng trừng mắt nhìn Vương Mai Lâm một cái,“Ngươi cùng nha đầu đó nói như thế nào?”

Vương Mai Lâm khóc như núi đổ,“Ta, ta muốn nàng ta viết một bức tự. Nào biết đâu rằng nàng ta không thích, không thích thì thôi. Còn nhỏ tuổi như vậy mà đã có tâm kế.”

Vương phu nhân lại tức giận công tâm, hận không thể một phen đi cầm cây đuốc đem Tô Mạt đốt thành tro.

“Ngươi không lộ tìn hiệu gì, nàng ta làm sao dám vũ nhục người khác như vậy?”

Nàng hầm hừ nói,“Việc này không thể cứ như vậy cho xong. Ngươi theo ta.”

Nàng lôi kéo tay Vương Mai Lâm về hướng sau, nổi giận đùng đùng đi tìm Tô Mạt tính sổ.

Vương Mai Lâm khóc hô:“Khẳng định là Vương Phượng Lâm kia hỗn đản, đi báo tin trước!”