“Nơi đó lạnh, có thể uống chút rượu chống lạnh, nhưng là cũng không thể uống nhiều, rất hại sức khỏe.”

Hoàng Phủ Cẩn nhịn không được cười rộ lên,“Người có nọi lực, không sợ lạnh.”

Người có nội lực cũng không phải không sợ lạnh.

Chẳng qua hắn có nội lực công pháp đặc thù, hơn nữa đã tu luyện tới cảnh giới cao, tự nhiên là lợi hại.

Nhưng Tô Mạt đầu óc hiện đại này là không hiểu được sự thần kì của nội lực và võ công thượng thừa.

Nàng đến bây giờ còn đang luyện tập sức mạnh cùng tốc độ.

Ngồi thiền chỉ là cảm thấy nóng hầm hập rất thích thú.

Tô Mạt lại nghĩ tới cái gì đó, nói với Hoàng Phủ Cẩn:“Ta lui xuống một lúc, ngươi nghỉ ngơi một chút.”

Nói xong bịch bịch liền phi xuống lầu.

Cho dù hiện tại công phu của nàng cũng không tầm thường, Hoàng Phủ Cẩn vẫn không bớt lo lắng.

Nàng trước mặt người ngoài, thì rất yên tĩnh thục nữ, sau lưng, liền lộ nguyên hình.

Động tác nhanh như thỏ.

Lại không biết suy nghĩ cái gì nữa.

Hoàng Phủ Cẩn ghé vào cửa sổ, nhìn nàng nhanh như làn khói chạy ra bên ngoài.

Áo choàng tơ lụa là màu xanh, bên trong đỏ thẫm, tung bay theo cước bộ nhẹ nhàng của nàng, giống con bướm đang bay lượn.

Một tiểu nha đầu từ bên trái cửa tròn vội vàng tiến vào,“Nói cho Hoàng Oanh tỷ tỷ, lão gia tìm quận vương nói chuyện.”

Hoàng Phủ Cẩn nâng mi, thấy Tô Mạt khả năng một chốc cũng chưa thể về.

Bàn tay nhấn một cái, người giống như Đại Bằng bay vọt xuống.

Sợ tới mức tiểu nha đầu kia liên tục kêu nương.

Hoàng Phủ Cẩn thản nhiên nói:“Dẫn ta đi gặp lão gia các ngươi.”

Tiểu nha đầu vội thi lễ,“Quận vương thingr đi theo nô tỳ.”

Bọn họ theo Túy Lưu phương đi ra ngoài, phải vòng một đoạn, theo góc đông nam cửa viện mới đi ra ngoài được.

Trải qua một hồ Sen, sớm kết băng, Hoàng Phủ Cẩn ánh mắt sắc bén, nhìn thấy một tiểu nha đầu vận áo xanh đứng ở bên cạnh ao, đầu vai rung rung.

Là đang khóc.

Hắn cũng không xen vào việc của người khác.

Ai biết tiểu nha đầu lại cứ dẫn hắn đi theo con đường đó, chợt nghe thấy “Bùm” một tiếng.

Hoàng Phủ Cẩn lập tức ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy nha đầu kia đã muốn nhảy xuống.

Tiểu nha đầu dẫn đường còn chưa biết là chuyện gì đang xảy ra, hoảng sợ,“Có chuyện gì vậy.”

Hoàng Phủ Cẩn đã giống như cánh hạc bay qua đó, mũi chân nhấn một cái là đã qua núi giả sơn, lại nhún người nhảy trên nước, sau đó dừng lại ở khối băng.

Hắn khinh công tuyệt đỉnh, chỉ cần một chút lực liền đủ.