Trong lúc nhất thời hồi bẩm lão gia, hồi báo với lão phu nhân thỉnh đại phu, đi nói cho Hoàng Oanh......Loạn như mớ bòng bong.

Tô Mạt đang đứng ở bên ngoài vừa vặn chặn đường của Lan Như đang quay về.

Lan Như nhìn Tô Mạt hùng hùng hổ hổ, vội vàng vịn lấy nàng,“Tiểu thư, người đang vội vã làm gì?”

Tô Mạt nói:“Ta nhớ ra rồi. Mùa hè vừa rồi ta có giao cho Liễu Đại ủ một loại rượu trắng cao độ, còn nói với hắn làm thí nghiệm một loại cồn độ cao. Cái đó không phải dùng để uống. Hắn vẫn không có tin tức báo lại, ta suýt quên mất.”

Trở về trong khoảng thời gian này, nàng bận rộn làm hương đan tất, thật đúng là không nhớ tới chuyện này.

Ngày đó nghe Liễu Đại nói chuyện từ ba năm đó đến nay Tô Mạt giúp đỡ cải tiến phương pháp làm ruộng, sản lượng lương thực một mẫu của bọn họ được tăng lên gấp mấy lần.

Ba cái thôn trang lương thực nhiều, người một nhà ăn không hết, bán đi lấy tiền cũng không được nhiều.

Cho nên đã nghĩ đem lương thực thừa đi nấu rượu, nếu không để lâu cũng dễ dàng bị hỏng.

Liễu Đại lúc còn trẻ đã từng làm việc tại xưởng làm rượu, tự mình kêu gọi thôn dân nấu rượu.

Tô Mạt nhất thời có hứng thú, liền đem biện pháp nâng cao nồng độ rượu mà trong dịp tình cờ đọc được cho hắn biết.

Lại giúp hắn cải tiến men rượu.

Qua một hai lần, nguyên bản rượu chỉ có từ 3-hơn chục độ.

Nay có thể đạt tới ba mươi, bốn mươi.

Cao độ thì có hơn 80 độ, làm cho người ta dính vào đã gục, cơ hồ không ai dám uống.

Chính là thứ mà Tô Mạt kêu bọn họ nghiên cứu chế tạo “Cồn”.

Chỉ là hiện tại kỹ thuật còn không tới nơi, không đạt được chín mươi độ.

Bất quá đối với Tô Mạt mà nói, cũng cơ bản đều được thông qua.

Bởi vì không đạt tới Tô Mạt yêu cầu, cho nên bọn họ sẽ không báo tin cho nàng hay, năm sau tính tiếp tục nghiên cứu.

Nói không chừng sẽ tựu thành.

Tô Mạt kêu Lăng Nhược truyền tin ra ngoài, đem các loại rượu có nồng độ cao đó đựng trong bình thủy tinh, lại đi thu thập một ít bông sạch sẽ, dùng cái loại rượu nặng ngâm lại, sau đó đem đựng vào cái hộp.

Đưa cho đại phu của quân lính cầm theo.

Nói cho bọn họ về sau dùng cái này trước khi tiêu độc khử trùng và trị liệu ngoại thương.

Lăng Nhược tuy rằng không hiểu, nhưng lời nói của Tô Mạt, nàng đương nhiên là tin trăm phần trăm.

Lập tức lại đi.

Dù sao cũng là Mị Ảnh kỵ sĩ lần đầu tiên đi làm nhiệm vụ, tuy rằng nàng tin tưởng bọn họ.

Nhưng trong lòng, giống như có cảm giác giống như chính các hài tử của mình ra chiến trận vậy.