Vương đại nhân nay đã điều nhiệm đi nhậm chức công bộ thủy bộ đại phu, đó là chức quan béo bở, mỗi ngày người đến cầu kiến đều phải xếp hàng dài thượt.

Mà muốn gặp được đại nhân trong nhà hắn, theo thường lệ phải tặng lễ cho người sai vặt.

Muốn nhanh chút gặp, làm đại sự, đương nhiên là trực tiếp cho bạc, ít nhất là mỗi người một lượng.

Cho dù là muốn tặng lễ cho lão gia, vậy lễ vật đám canh cửa cũng phải một phần năm.

Bọn họ thấy Hoàng Phủ Cẩn tuy rằng mặc đẹp đẽ quý giá khác người bình thường, so với đám người đến bái phỏng, cũng không vượt trội.

Duy nhất không giống là, người này cực kì tuấn tú.

Nhưng là khuôn mặt rất hắc ám.

Giống khối băng sơn vạn năm.

Tìm người đến làm việc còn mang tư thế này?

Bộ dạng ngươi đẹp trai hơn người cũng không được a.

Người sai vặt kia hừ một tiếng, thấy Hoàng Phủ Cẩn không móc tiền ra, liền càng không muốn nán lại tiếp đón.

Mấy người kia đều là thay phiên nhau tiếp đãi, được tiền hắn lấy trước một nửa, còn lại mấy người kia chia đều.

Hoàng Phủ Cẩn làm người lãnh ngạo, chưa bao giờ chủ động tiến vào đại môn của bất cứ ai.

Người sai vặt này đương nhiên cũng không biết hắn.

Với lại hắn hôm nay mặc y phục bình thường, vốn không định xuất môn.

Hơn nữa ở chỗ Tô Mạt còn thử qua quần áo, có Hoàng Oanh dựa theo yêu cầu của Tô Mạt làm.

Vậy lại càng không thể hiện cấp bậc quận vương.

Cho nên vài người sai vặt kia căn bản không đem hắn để vào mắt.

Trong đó một người đột nhiên nhớ tới cái gì,“Ai, các ngươi nói có thể hay không là Tống Ngũ thiếu gia tặng cho đại thiếu gia......”

Mấy người ồn ào cười to, ánh mắt dâm tà chịu không thấu liền quét về phía Hoàng Phủ Cẩn.

Hoàng Phủ Cẩn sắc mặt như trước không chút thay đổi, nhấc chân liền hướng vào bên trong đi.

Vài gã người sai vặt lập tức xông lên ngăn hắn lại, kêu gào nói:“Ngươi là ai, cũng dám tùy tiện xông vào phủ công chúa!”

Lại nói Vương gia thật đúng là không treo bài tử công chúa phủ.

Năm đó hoàng đế đối với vài huynh đệ tỷ muội của hắn là có hiềm khích, tuy rằng sau đó nhận lại tình thân.

Cũng chỉ là nển mặt mũi thôi.

Công chúa da mặt dày đòi Vương đại nhân xin tước vị Hầu ( đứng thứ 2 trong ngũ tước). Nhưng hoàng đế liền phong cho tước vị Bá (tước vị hàng thứ ba trong 5 tước – Công, Hầu, Bá. Tử, Nam - thời phong kiến)

Nay nịnh bợ đến Tống gia cùng hoàng quý phi, mới có đi theo Lục bộ cầu một chức vụ.

Kỳ thật công chúa phủ này, rõ ràng là sỉ nhục của gia tộc họ Vương.

Chỉ là bọn hắn chính mình lại không biết mà thôi.