Tiểu nha đầu oán hận đem một mớ thuốc ấn mạnh vào miệng vết thương.

Bị đau Vương Hải lập tức nhảy dựng lên, chộp lấy bàn tay nàng ta.

“Tiểu tiện nhân, ngươi muốn mưu sát ta hả!”

Tiểu nha đầu bĩu môi ủy khuất nói:“Đại quản gia như thế nào không hiểu, ngài đây là nghiền thương, xương cốt đều bị nát rồi, phải dùng dược nhanh. Nếu không lát nữa đại phu đến đây, cũng đành bất lực.”

Vương Hải cả giận:“Cút mau đi xem đại phu đến chưa.”

Tiểu nha đầu ném dụng cụ và thuốc xuống, xoay người chạy đi.

Suy nghĩ trong chốc lát, lông mày của nàng ta giương lên, lấy ra chiếc khăn của mình, lấy ra đại bút, vội vàng vẽ họa.

Sau đó thừa dịp loạn, cũng không dám đi đại sảnh, nàng lặng lẽ đi qua, đem chiếc khăn ném tới đường hành lang, lại chạy nhanh như bay.

Hoàng Phủ Cẩn ngồi ngay ngắn ở trong đại sảnh, ngồi ổn định ngay ngắn, một chút cũng không sốt ruột.

Tô Việt đi qua đi lại, đi ra ngoài nhìn nhìn, Vương Minh Chí này, thật sự là giảo hoạt.

Khẳng định đi cáo trạng trước với thái tử và hoàng đế.

Hắn nhìn thấy chiếc khăn, mặt trên đen tuyền không biết vẽ cái gì.

Hắn do dự một chút, nhặt lên xem, thì ra là bức bản đồ của Vương phủ.

Nhịn không được ha ha cười rộ lên, vội vào nhà giao cho Hoàng Phủ Cẩn.

“Điện hạ, thỉnh xem!”

Hắn đem chiếc khăn đưa qua, Hoàng Phủ Cẩn nhìn lướt qua, tuy rằng nét vẽ vội vàng, nhưng những chỗ mấu chốt quanh viện đã được đánh dấu.

Vương Minh Chí ở đâu, Vương Mai Lâm ở nơi nào.

Mặt trên còn nói, Vương Minh Chí cùng vài đồng nghiệp đi uống rượu rồi, Vương Mai Lâm có ở nhà.

Vương Mai Lâm tuy rằng bị Tô Mạt hung hăng nhục nhã một phen, nhưng trở về lại nhớ nhung bộ dáng nàng từng cái nhăn mày từng nụ cười.

Luôn cảm thấy lúc nàng mỉm cười nghiêng đầu nhìn hắn, sóng mắt kia như nước trong veo mang theo một tia châm chọc, liền càng thêm câu hồn.

Nhu tình mật ý, nữ nhân ôn nhu như nước hắn gặp nhiều rồi.

Chán ngắt.

Luôn cảm thấy ngũ muội muội càng nghĩ càng xinh đẹp, lại thông minh, lại có tính cách.

Cho dù bị nàng trêu đùa, cũng rất vui vẻ.

Hắn càng nghĩ càng cảm thấy, nàng chính là thiên nga, hắn chính là con cóc.

Nhưng hắn vẫn muốn ôm con thiên nga đẹp nhất kia mới cam tâm.

Sau khi về nhà, càng cảm thấy nha đầu trong việc người người đều xấu hơn cả con cóc.

Không phải ghen tuông tranh giành thì là muốn xin đồ, hoặc là muốn quyến rũ hắn.