Như thế, Hoàng Phủ Cẩn có để ai ở trong mắt a.

Cho dù là bị hoàng đế nghi kỵ, muốn dỡ bỏ tước hiệu chức quan vào kinh chịu thẩm cũng không nháy mắt.

Vương Minh Chí âm trầm oán thầm.

Hoàng Phủ Cẩn tiếp tục cười nói:“Nhiều năm qua như vậy, đây là bổn vương lần đầu tiên tiến vào phủ đệ của thần tử.”

Cũng không ai dám cùng hắn nhắc đến Tô gia.

Tầm mắt Hoàng Phủ Cẩn đảo qua ở trên mặt mọi người, bọn họ chỉ cảm thấy giống như bị lưỡi liềm của tử thần phóng ra tia sáng chói lọi của bạch cốt, cả người lạnh như băng.

“Vương đại nhân ta chính là đến tính toán nợ cũ, ôn chuyện cũ, không có ý tứ khác.”

Vương Minh Chí trong lòng kêu lộp bộp, chính mình khi nào thì thiếu hắn nợ cũ?

Tầm mắt Hoàng Phủ Cẩn ở trên đùi hắn băn khoăn,“Năm đó ở Mạc Bắc, Vương đại nhân áp tải lương thảo đi. Nếu không phải bổn vương, cái đùi phải kia liền tàn phế rồi. Mà Vương đại công tử, từng từ trong cung của ta cầm đi một miếng bạch ngọc kỳ lân.”

Vương Minh Chí đều nhớ không nổi chuyện xưa như vậy.

Vương Mai Lâm khóc nói:“Kỳ lân kia, kỳ lân kia là thái tử thích, ta cầm cho hắn, nhưng không phải là đã bị ngươi đập nát sao?”

Kỳ lân kia vốn là Tiên hoàng hậu thời điểm làm hoàng đế, phụ hoàng của nàng tặng cho nàng làm lễ vật sinh nhật.

Là đồ vật mà nàng cả đời yêu nhất.

Sau lại nàng đưa cho hoàng phu.

Lại sau đó, hoàng phu làm hoàng đế, nàng thành hoàng hậu.

Hoàng phu lại đem ngọc kỳ lân kia phản ban thưởng cho nàng.

Mà hoàng hậu lại đem nó ban cho cung tì của mình.

Cung tì kia chính là Thục phi sau này.

Thân nương của Hoàng Phủ Cẩn.

Tính tình Hoàng Phủ Cẩn thà làm ngọc vỡ, tại cái thời điểm kia, mọi người đều có lãnh hội.

Bởi vì đánh nát bạch ngọc kỳ lân kia, hoàng đế lấy roi quất hắn hai mươi roi, đưa hắn ở lãnh cung cấm cửa nửa năm.

Hiện tại hắn thế nhưng lại đem chuyện xưa nhắc lại, có ý tứ gì?

Hoàng Phủ Cẩn từ từ nói:“Cách nhiều năm, vậy lợi tức này cũng theo thời gian mà nhiều lên. Ta nghe người ta nói, Vương đại nhân gia bạc tiêu không hết, đem đến bên ngoài cho vay nặng lãi, lợi ích lãi mẹ đẻ lãi con.”

Vương Minh Chí sắc mặt đại biến, quan lại trong triều đình, phàm là nhúng tay vào tham ô, nhà nào không phải giàu chảy mỡ chứ.

Nhưng phía dưới đều là hiểu trong lòng mà không nói ra, lừa gạt bề trên thôi.

Càng là có tiền ngườita càng bủn xỉn.

Càng là có tiền càng muốn có tiền nhiều hơn.