“Quận vương......”

Vương Minh Chí bịch một cái quỳ xuống.

Mấy trăm vạn lượng, hắn làm sao bồi thường được a.

“Hạ quan tự hỏi cẩn trọng hầu hạ bệ hạ tới nay, không dám có chút sai lầm. Quận vương như vậy, là muốn ép chết hạ quan. Hạ quan muốn diện tấu thánh thượng.”

Vương Minh Chí gợi chủ ý rất tốt, hoàng đế vốn đã vì ngọc kỳ lân mà đánh Hoàng Phủ Cẩn.

Nay hắn nhắc lại chuyện xưa, lần này đương nhiên sẽ bị đánh càng nặng hơn.

Tốt nhất tước đoạt phong tước quận vương của hắn mới tốt.

Nhìn hắn còn có thể kiêu ngạo nữa không.

Hoàng Phủ Cẩn tự nhiên biết tâm tư của hắn, lạnh lùng nói:“Xin cứ tự nhiên. Bổn vương chờ một canh giờ. Sau đó cầm tiền liền đi. Về phần Vương đại nhân cái đùi phải kia......”

Vương Minh Chí run run một chút, chẳng lẽ hắn còn muốn dỡ xuống vác đi?

“Quận vương, ngươi, ngươi không thể xằng bậy a. Cho dù đương nhiên là điện hạ cứu hạ quan, nhưng hạ quan cũng là xuất phát từ công vụ. Cho dù thiếu, cũng chỉ có thể nói thiếu điện hạ một lời cảm tạ, một phần hậu lễ thôi. Cho dù là đến bây giờ, cũng bất quá là trăm tám mươi lượng bạc.”

Hoàng Phủ Cẩn gợi lên khóe môi, hừ một tiếng, miễn cưỡng nói:“Cũng được, nếu ngày ấy ta không cứu Vương đại nhân, đừng nói là chân. Vương đại nhân sẽ đông chết ở kẽ nứt băng tuyết. Lại nói tiếp, nếu là một người kiệu phu, cứu người, còn đưa về tận nhà, cũng phải đền ơn mấy trăm văn tiền. Tính toán đâu ra đấy, hiện tại cũng có thể mua được con rùa vàng. Bổn vương, không cần. Coi như con Vương bát kia cút mất rồi.”

Vương Minh Chí khí cơ hồ muốn ngất đi.

Vài người đệ đệ chất tử sắc mặt thanh một trận xanh trận trắng.

Bọn họ thế mới biết chuyện tình năm đó, Vương Minh Chí được người ta cứu, thế nhưng ngay cả nói lời cảm tạ cũng không.

Hơn nữa lần đó Hoàng Phủ Cẩn đã bị Nhạc Thiểu Sâm tố cáo làm người hung tàn, không tốt thiếu tình cảm, đối với cấp dưới khắc nghiệt.

Vương Minh Chí còn tới làm chứng, nói nhị điện hạ giết người như ma.

Người bị bắt làm tù nhân cũng bị tàn nhẫn đối xử và ngược đãi.

Hoàng Phủ Cẩn ở quân doanh lấy giết người làm vui thú.

Vương Phượng Lâm yên lặng cúi đầu.

Vương Minh Chí lập tức đứng lên, đến hỏi người đi bẩm báo chuyện tình với thái tử điện hạ sao rồi.

Kết quả đợi nửa ngày, sắp đến một canh giờ bọn họ mới trở về.

Tháng 11 âm lịch mùa đông, người nào người ấy trên trán ướt đẫm mồ hôi, thượng khí không tiếp hạ khí ( mệt đứt hơi).

Lúc này, tự nhiên là thời cơ biểu hiện tốt, nếu còn chậm chạp lề mề, về sau đừng nghĩ muốn yên ổn làm.