Hoàng Phủ giới ngày thường chỉ đọc sách, kỵ xạ, không hiểu điều này, chỉ mở to mắt ngó nàng.

Cảm thấy nàng so với trước kia càng đẹp hơn, hơn nữa có một loại khí chất nói không nên lời.

Thật giống như, ngắm một đóa hoa, nhưng thực tế lại không giống hoa mong manh yếu đuối như vậy.

Nàng là đóa hoa bảo thạch.

Lại có hương khí tự nhiên của loài hoa.

So với hoa tự nhiên còn kiên cường hơn.

Giống như nhìn mềm mại yếu ớt nhưng thực tế bản tính cứng rắn, sống lưng thẳng tắp kia......

Hoàng Phủ Giới đột nhiên cảm thấy, nàng giống y chang nhị ca hồi nhỏ.

Điểm khác là, nhị ca thời khắc đó lạnh lùng lãnh ngạo như băng.

Mà Tô Mạt thời khắc này hơi mỉm cười.

Điểm giống là, ánh mắt kia của hai người, đều là ngạo nghễ không hề có sự ngọa nghễ sợ sệt.

Sống lưng của hai người họ đều thẳng đứng như vậy.

Hắn nhíu mày, hoàng quý phi nói: "Giới nhi, ngươi đi tìm Thập Tam Muội ngươi. Mẫu phi cùng tô ngũ tiểu thư cần trò chuyện."

Hoàng Phủ Giới không thể vi phạm mệnh lệnh hoàng quý phi, nhìn Tô Mạt một cái, liền lui xuống.

Hoàng Phủ giới vừa đi, Tô Mạt liền thoải mái rồi.

Hoàng quý phi cho các cung tỳ đi gác cửa.

Nàng lạnh lùng nhìn Tô Mạt, "Ngươi có vẻ hiểu lầm rồi. Là các ngươi gặp nạn, làm sao có thể là ta. Còn muốn vì bản cung giải tỏa nỗi khó khăn ưu sầu. Thật sự là buồn cười. Ngươi nói xem sao, bản cung ưu sầuchỗ nào, khó khăn từ đâu tới!"

Tô Mạt mỉm cười, "Nương nương khả năng là sơ sót rồi. Hoặc là nương nương rất an nhàn. Xin hỏi hạnh phúc của nương nương từ đâu tới, ưu nan liền từ đó mà phát sinh."

Ngươi để tâm cái gì, thì cái đó có thể cho ngươi sự hạnh phúc.

Cùng đạo lí đó, nó cũng có thể cho ngươi thống khổ.

Nói toạc ra, chính là dục vọng của ngươi.

Dục vọng của ngươi được thỏa mãn.

Ngươi sẽ vui vẻ hạnh phúc.

Dục vọng của ngươi, không được thỏa mãn.

Ngươi liền thống khổ.

Dục vọng của Hoàng quý phi chính là nhi tử được làm hoàng đế, nàng ta làm Hoàng thái hậu.

Hoặc là trước làm hoàng hậu, sau đó nhi tử của nàng ta ngồi yên ổn vị trí thái tử.

Mà điều kiện tiên quyết ngồi ổn định cái ghế thái tử kia, mà để cho nàng ta vui vẻ chính là khiến cho những hoàng tử được xem như có uy hiếp đến vị trí thái tử của nhi tử nàng ta, lật đổ hết từng người một.

Ít nhất làm cho bọn họ có thúc ngựa cũng không đuổi kịp bản thân nhi tử của nàng ta.

Nữ nhân của thời đại này, thời điểm không có nhi tử, muốn bản thân mình thật xinh đẹp, gả cho nam nhân tốt.

Gả cho nam nhân rồi, lại muốn sinh nhi tử.