Hoàng đế lắc đầu, lại cười to,“Quên đi, thứ đầu óc heo đó, không cho hắn ở trong cung trẫm đỡ lãng phí lương thực. Đưa hắn đi Lâm Giang quận Vương phủ. Sai người trông chừng hắn. Hắn dám nữa nói hươu nói vượn. Trẫm khâu cái miệng của hắn lại.”

Hoàng quý phi nhẹ nhàng cúi đầu,“Đây mới là đáy lòng vô tư thiên địa khoan của bệ hạ.”

Hoàng đế bị nàng nịnh hót trong lòng nở rộ như hoa, nói:“Đi thôi, trẫm cũng mệt mỏi, đi Vĩnh An cung nghỉ ngơi.”

Hoàng quý phi lập tức phân phó người tới hầu hạ.

Tô Mạt cùng Kim Kết dìu nhau đi, đi theo tiểu thái giám đang cầm đền lồng ra cung.

Hoàng Phủ Giác bình an một đường đưa tiễn, đến cửa cung, Tô Nhân Vũ dẫn theo người cầm theo đèn lồng, lo lắng đi tới đi lui.

Nhìn thấy bọn họ về, Tô Nhân Vũ một trái tim như treo trên đỉnh núi như được lấy lại.

Hắn đi nhanh tiến lên, một tay vươn tới ôm lấy Tô Mạt, một câu cũng nói không nên lời.

Tô Mạt tựa đầu trên vai hắn,“Cha, ta mệt mỏi quá a.”

Tâm mệt.

Tô Nhân Vũ cho dù không biết, cũng có thể tưởng tượng được cùng loại người như hoàng quý phi giao tiếp như vậy.

Lại còn phải cầu tình người ta, sẽ như thế nào.

Hắn cảm tạ vài tên thái giám, cùng với thủ vệ, kêu người tặng bạc cho bọn họ, sau đó dẫn theo Kim Kết, ôm Tô Mạt lên xe ngựa, đi về nhà.

Cánh cửa cung ở phía sau người đóng “trát trát” lại, mới chứng tỏ hết thảy mọi chuyện thực sự đã xong.

Tô Mạt ở trong lòng cha, cả người nặng nề, thầm muốn ngủ.

Quá mệt mỏi.

Ở trong cung hoàng quý phi tinh thần còn hưng phấn, nhưng khi quay trở về trước mặt người mình muốn dựa dẫm.

Liền lộ ra con người thật.

Tô Nhân Vũ ôm nàng, ôn nhu an ủi, dỗ nàng đi vào giấc ngủ.

Hắn tuy rằng thực rất vội vã muốn biết Tô Mạt cùng hoàng quý phi nói gì đó, lấy cái gì làm điều kiện.

Nhưng lại không muốn quấy rầy nữ nhi.

Nếu nữ nhi tín nhiệm mình, sẽ chủ động nói.

Nhìn khuôn mặt nữ nhi đang ngủ say, trong lòng hắn mới kiên định lại.

Kim Kết cũng không biết tiểu thư cùng hoàng quý phi nói gì đó, nàng cũng chịu cơn rét suốt cả đêm, cũng thật sự bị lạnh.

Tô Nhân Vũ cũng không hỏi lại nàng ta làm gì.

Trở về phủ, lão phu nhân bên đó còn đèn sáng, phái người vẫn đang canh giữ ở chỗ đại môn nhị môn.