Thoa ngoài da, thuốc uống, loại dùng dài hạn, loại có công hiệu ngay tức khắc......

Nhiều vô số loại đều phối, sau đó dùng một cái hộp tráp gỗ hoa tử đàn mà tím đựng vào, lén lút đưa đến đặt trên chiếc bàn nhỏ trong Noãn các (buồng sưởi), sau đó lén lút lại đi ra.

Hoàng Phủ Cẩn nội lực cao, tai thính mắt tinh, đương nhiên thấy được.

Hắn đứng dậy đi qua nhìn xem, nhìn thấy trên cái tráp có một lọ dược, liền đem vào.

Tô Mạt đã sắp tỉnh, mắt nhập nhèm buồn ngủ, ngáp dài, đôi mắt sương mù nhìn hắn.

“Ngươi......”

Nàng cắn môi, trong lòng đau, trên mặt lại cười rộ lên.

Có một nửa giống như con mèo con vậy, thực rất muốn đem bên kia mặt cũng vẽ nốt, liền thành một con mèo hoàn chỉnh.

Hoàng Phủ Cẩn hai má hơi nóng lên, đem lọ dược tới đặt ở trên giường.

Tô Mạt xích người sâu hơn chút, giường của nàng lớn, cứ để hắn cũng ngồi lên luôn.

Hoàng Phủ Cẩn do dự một chút, tuy rằng trước đây hai người cũng đã từng đồng giường cộng chẩm qua, nhưng......

Hiện tại nàng đã lớn, lại chưa có thành thân.

Nhân tiện nói:“Ta ngồi ở đây.”

Hắn dùng chân khều tới một chiếc ghế nhỏ tới, ngồi lên.

Tô Mạt bĩu môi, con mắt ướt át nhìn hắn giống như vùa hờn vùa thương, hướng hắn ngoắc đầu ngón tay,“Mau lên đây đi, đừng làm bộ làm tịch.”

Khuôn mặt của Hoàng Phủ Cẩn đỏ lên, nàng bổ nhào về phía trước, cầm lấy cánh tay hắn kéo đi.

Nàng đem cái tấm sa trướng có hình lá sen vén lên bai bên sau đó đem chiếc đèn lưu ly treo ngay khung giường, sau đó nâng mặt hắn lên ngắm nhìn.

Nàng hai mắt trợn lên, cặp mắt đen bóng lộ vẻ giận dữ lửa giận, hừ nói:“Quá ác độc!”

Nói xong cúi đầu tìm loại thuốc thích hợp bôi hắn.

Hoàng Phủ Cẩn nhìn nàng cúi đầu, bàn tay nhỏ bé “ rầm rầm” lật đi lật lại những lọ thuốc, đầu vai cứ rung lên từng cái một.

Hắn ngẩn ra, vội vàng giữ vai nàng lại, nhìn thấy đôi mắt đen trong veo của nàng ngập rom róm nước mắt, ướt hết hàng mi.

Do hắn lắc người nàng, một giọt nước mắt như hạt đậu rớt xuống, lăn trên gò má trắng như tuyết.

Ngực hắn đau đớn, vô tình giọng nói cũng mềm ra,“Căn bản không đau. So với roi......”

“Ngươi còn nói!” Tô Mạt bĩu môi, trừng mắt nhìn lườm hắn một cái, mở ra một cái chai bằng sứ thanh Hoa, dùng móng tay khều một chút loại thuốc mỡ màu xanh giúp hắn bôi lên mặt.

Thuốc mỡ mát lạnh, đầu ngón tay của nàng lại ấm áp.