Thật sự là quê chết đi được.

Nàng không muốn sống nữa a!

Ai cũng đừng ngăn cản nàng, nàng muốn đào một cái lỗ chui xuống quách cho xong!

Không được, còn phải làm thêm một nấm mồ.

Mặt trên dựng một khối bia, viết là ngày này tháng này năm này bị chết vì xấu hổ!

Hoàng Phủ Cẩn thấy nàng cuộn thu mình lại trên bàn, giống như một chú sóc con, nhịn không được cười kéo nàng ra.

“Mạt nhi, đây là người mà ta nói với nàng đó, Diệp công công. Là cha nuôi ta.”

Tô Mạt không náo loạn, nàng quay đầu nhìn qua, vẫn là không thấy rõ mặt hắn.

Nơi đó như thế nào tối như vậy chứ, như là cố ý che mành, hay là có tấm bình phong che lại vậy.

Nàng đẩy Hoàng Phủ Cẩn ra hướng góc đó đi qua, không biết vì sao, tim đập lợi hại.

Có chút chờ mong, thế nhưng...... Mơ hồ có điểm sợ hãi.

Tưởng tượng một chút, một người ẩn thân ở trong góc phòng.

Nàng cho dù là rất sốt ruột.

Nhưng dựa vào công lực của nàng, cũng nên nghe thấy hắn hô hấp.

Thế nhưng nàng phải đợi đến hắn nói ra tiếng mới ý thức được trong phòng có người.

“Nha đầu, ta đã nhắc nhở ngươi a, bị dọa đến ta cũng không phụ trách!”

Người nọ tựa hồ có điểm hưng phấn, thanh âm càng thêm kỳ quái nổi lên.

Tô Mạt nắm chặt tay, một hơi vọt đi qua.

Ánh mắt thích hợp với bóng tối, nàng nhìn rõ người đó.

Cũng đã thành công bị hù dọa.

Chỉ là, tâm bị dọa, nhưng biểu tình của nàng lại gắng chống đỡ.

Trước mắt đây là một người thế nào nhỉ, có một đôi mắt đẹp nhất trên thế giới này.

Cặp mắt kia trong suốt trong vắt, mang theo ý cười ấm áp.

Thật giống như một tia kim quang lấp lánh trên dòng sông băng.

Có lẽ chỉ có đôi mắt kiểu như vậy, mới có thể sưởi ấm trái tim của Hoàng Phủ Cẩn.

Ở trong chốn thâm cung hắc ám đầy rẫy sự xấu xa, một đứa nhỏ cô độc bất lực.

Quanh mình chỉ có sự lạnh lùng cùng châm chọc, chỉ có sự đối đãi ác độc.

Là ánh mắt này, cho hắn ấm áp.

Cùng dũng khí sống sót.

Làm cho hắn trở nên kiên cường.

Không khuất phục sợ hãi trước sự đối đãi không công bằng cùng vận mệnh đau khổ.

Vốn là một nam nhân rất đẹp như vậy, nhưng vì sao bị phá hủy.

Hai bên má, dọc từ mũi bắt đầu đến bên tai, có một đường vết sẹo rất sâu.