Như là có hai con giun to ghé vào nơi đó.

Dữ tợn đáng ghê sợ.

Nhìn thấy ghê người.

Hoàng Phủ Cẩn đứng ở tại chỗ, nhìn nàng tiến lên.

Hắn không nhắc nhở nàng nàng, cũng không có trấn an nàng.

Hắn tin tưởng, cho dù nàng sẽ bị dọa nhảy dựng lên chút, cũng tuyệt đối sẽ không ghét bỏ.

Nàng của hắn không phải là một đóa hoa nhỏ mềm mại, không cần tránh ở trong nhà ấm chờ đợi hắn che chở.

Nếu hắn nghĩ như thế, nàng ngược lại sẽ rất tức giận.

Cho nên hắn không có nhắc nhở nàng.

Chỉ có như vậy mới có thể tạo cho nàng sự chấn động chân thành nhất.

Mới có thể giống như hắn, hết thảy đều hiếu kính Diệp công công, tôn trọng hắn.

Hoàng Phủ Cẩn một bên áy náy sẽ dọa đến nàng, một bên lại đắc ý nàng là một nữ nhân lợi hại.

Sẽ làm cho cha nuôi cũng nhìn với cặp mắt khác xưa.

Đồng thời Diệp Tri Vân vừa khiếp sợ nha đầu kia thật sự là khác người, vừa kinh ngạc nha đầu kia có lá gan ghê gớm thật.

Nhìn thấy mình chẳng những không có kêu sợ hãi ngất đi, ngược lại đôi đồng tử còn phóng đại.

Biểu tình thực hưng phấn.

Hắn móp miệng,“Không thú vị, không dọa đến ngươi.”

Tô Mạt bật cười, trò con nít, còn muốn hù dọa nàng!

Nàng chỉnh đốn trang phục thi lễ, điềm nhiên hỏi:“Gặp qua cha nuôi!”

Diệp Tri Vân là cha nuôi Hoàng Phủ Cẩn, bất quá là trước đây hồi còn nhỏ kêu như vậy.

Vì an ủi Hoàng Phủ Cẩn không có tình thương của cha.

Trước mặt người khác chính là Diệp công công.

Là một lão nô.

Hắn không nghĩ tới Tô Mạt kêu một tiếng ‘ Cha nuôi’ hào phóng sảng khoái như vậy.

“Hừ, nha đầu không e lệ!” Hắn chế nhạo nói.

Biểu tình đó bởi vì ánh mắt nhíu lại, có vẻ rất là dữ tợn.

Nhưng ánh mắ kia t, lại thật sự kiều mỵ.

Tô Mạt cảm thấy mí mắt run lên, nam nhân này may mắn hủy dung rồi.

Nếu không chẳng phải là tên đại yêu nghiệt sao.

“Hừ, lão nhân không phúc hậu!” Tô Mạt trả lời lại một cách mỉa mai,“Tránh ở chỗ tối hù dọa người ta!”

Hoàng Phủ Cẩn khó xử, nguyên bản nghĩ đến cha nuôi cùng Tô Mạt hai người họ sẽ nói chuyện thân thiết nồng nhiệt.

Giới thiệu một chút với nhau, tỏ vẻ có hảo cảm một chút.

Dựa vào hiểu biết của hắn về Tô Mạt hiểu, nàng sẽ nói cha nuôi, về sau ta sẽ chiếu cố ngươi.

Dựa vào sự hiểu biết của hắn với Diệp công công, hắn sẽ vuốt đầu Tô Mạt nói, nha đầu, tiểu tử kia đi rồi, hai chúng ta sẽ sống nương tựa lẫn nhau.

Như thế nào, lại đấu võ mồm chứ?