Tô Nhân Vũ không để ý tới Vương phu nhân, chỉ nhìn lão phu nhân cẩn thận nói:“Nương, vậy ta sai người đi Vương Phúc ký để mua bánh bao. Mùi vị ở đó rất ngon, nghe nói bệ hạ cũng thường phái Lưu Ngọc lặng lẽ đi mua vài cái đem về ngự thư phòng ăn sáng.”

Lão phu nhân mỉm cười,“Đi.”

Tô Nhân Vũ lập tức đứng dậy, phân phó người chuẩn bị ngựa, hắn tự mình đi mua.

Tô Mạt nhịn không được nói:“Cha, ta cùng đi với ngài.”

Lão phu nhân trừng mắt nhìn nàng liếc mắt một cái,“Uống canh của ngươi mau, không cho phép đi.”

Tô Mạt liền chu miệng, liền nhìn Vương phu nhân liếc mắt một cái, đúng lúc cũng chạm đến ánh mắt lạnh lùng của nàng ta.

Chờ Tô Nhân Vũ mua bánh bao trở về, mọi người cũng cơm nước xong xuôi, lão phu nhân lại vẫn là hưng trí bừng bừng muốn ăn.

Lão phu nhân chưa ăn xong, Vương phu nhân thân làm con dâu đâu dám bỏ đi.

Có thể để nàng ta ngồi ăn cơm cùng đều đã là ngoại lệ.

Cho nên lão phu nhân oán giận, có phải mình đối với con dâu quá nhân từ hay không.

Làm cho nàng ta càng ngày càng vênh mặt lên, ngồi cùng một bàn ăn cơm, còn dám trả treo.

Đám người Tô Mạt thấy hoàng quý phi tặng lễ vật, ngoài một ít chất liệu vải là cống phẩm ra, những cái khác cũng không thấy có gì tốt lắm.

So với những thứ của Tô Mạt tặng, cũng chả khác biệt lắm.

Cho nên bà cũng không hiếm lạ, liền chọn một hai thứ, đến lúc đó cần ứng phó thì có cái ứng phó.

Đang thương lượng, bên ngoài nói đại thiếu gia đã trở lại, đang đi tới đây thỉnh an.

Tô Mạt vừa nghe, lập tức nói:“Chúng ta đi nhị ca nơi đó đi.”

Bởi vì Vương phu nhân có rất nhiều tất xấu, không cho phép con thiếp thất ăn cơm cùng nàng ta.

Cho nên Tô Việt mỗi lần đều là bị bài xích.

Thời điểm đi tới cửa, Tô Trì cũng vừa mới vào tới.

Ba người hành lễ xong liền đi.

Tô Trì đứng lại hô một tiếng,“Ngũ nha đầu, ngươi lại đây, đại ca có chuyện muốn nói với ngươi.”

Tô Mạt ý không vui nói:“Đại ca không phải nên thỉnh an lão tổ mẫu cùng phụ thân sao, mau vào đi thôi.”

Tô Trì cặp lông mày dày nhíu lại, không vui nói:“Như thế nào, đại ca nói chuyện cũng không nghe sao. Được bệ hạ ưu ái, liền không coi ai ra gì?”

Tô Mạt nói:“Đại ca, ngươi nói cũng quá khoa trương đi. Ngươi trở về đương nhiên phải thỉnh an trưởng bối, sao chưa chi đã bày ra oai phong rồi.”

Tô Trì bị nàng chọc cho tức giận đến nhất thời hừ một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi.

Tô Mạt cũng không quản, lôi kéo đại tỷ tam tỷ phải đi tới viện của nhị ca.