Tống Dung Hoa mím môi, hừ nói:“Ta mới không sợ. Cẩn ca ca mới không thích nha đầu Tô Mạt hung dữ kia đâu.”

Mọi người hành lễ với thái tử, thái tử không kiên nhẫn phất phất tay.

Lập tức có người nịnh bợ chuyển ghế bành vội tới để hắn an tọa,“Thái tử điện hạ, thỉnh ngài an tọa.”

Thái tử cũng không khách khí, ngồi xuống trước mọi người, ánh mắt quét lên trên từng người, âm thanh lạnh lùng nói:“Rốt cuộc sao lại thế này?”

Tô Trì mím môi, lạnh lùng nhìn Từ Thiểu Khôn.

Từ Thiểu Khôn cứng đầu, không nói tiếng nào.

Thấy bọn hắn ai cũng không nói lời nào, thái tử chậm rãi nói:“Không nói đúng không. Các ngươi dám đứng trước đám đông công khai đánh người của bổn cung, chẳng lẽ khi dễ Đại Chu ta không có vương pháp sao?”

Tống Dung Hoa vỗ tay nói:“Thái tử ca ca nói rất đúng. Phải cho đám người quàn là áo lượt này một chút giáo huấn. Mỗi ngày tụ tập lại nháo sự, vô pháp vô thiên.”

Từ Thiểu Khôn đám người trợn mắt nhìn nàng, Tống Dung Hoa hừ một tiếng, khinh thường hất mặt quay đầu.

Đám người đứng xem liền đem sự tình nói ra một mạch.

Đối với việc Tô Trì không cho phép đệ đệ nhập sĩ, việc này ở đây mỗi người một ý, có người cảm thấy thực hợp lý, có người cảm thấy thực bá đạo rất nhỏ nhen.

Đối với việc Từ Thiểu Khôn trượng nghĩa ra tay này, có người cảm thấy lỗ mãng thiếu suy xét, có người cảm thấy nhiệt huyết huynh đệ tốt.

Vẫn là mỗi người một ý.

Thái tử nhìn về phía Tô Việt,“Tô Việt, cho dù đại ca ngươi không rõ tình hình thực tế, kêu lập tức về nhà, có thiếu suy xét, nhưng ngươi có thật là thật sự tôn trọng huynh trưởng dạy bảo?”

Tô Việt miễn cưỡng sức lực, nói không dám.

Tô Trì hừ lạnh một tiếng.

Tô Mạt nhíu mi, giương giọng nói:“Đại ca mỗi ngày chỉ đứng trước mặt nịnh hót điện hạ, cha mẹ cùng tổ mẫu huynh đệ tỷ muội, đều là đặt ở phí sau. Sự tình trong nhà cũng không hỏi tới. Nhị ca đến Thị MậuTư, phụ thân cùng tổ mẫu đồng ý, đại ca không biết cũng là có nguyên do. Chính là không nên chuyên quyền độc đoán. Đại ca nếu không biết tình huống trong nhà, nên chuyên tâm hầu hạ tốt thái tử điện hạ, sự tình trong nhà,đương nhiên có phụ thân cùng ca ca chăm lo, muôn vàn lần sẽ không sơ suất.”

Sự tình nếu đã ầm ĩ lên, cũng nên để người ta gia nhìn trò cười của huynh đệ Tô gia i, Tô Mạt cũng sẽ không sợ cái gì hết.

Như vậy cũng tốt, loại tình huống này cũng phải cải thiện dần đi là vừa.

Sớm một chút bùng nổ tình trạng huynh đệ bất hòa, so với thời khắc mấu chốt cuối cùng mới bùng nổ vẫn tốt hơn.