Lúc này hoàng đế đã lật xem được mấy bản, đều là liếc vài cái liền ném, cuối cùng cầm trong tay một bài đọc kĩ càng.

Mấy người thấy hắn mi tâm nhăn lại thành chữ “ Xuyên”, vẻ mặt ngưng trọng, đều không dám ra tiếng.

Thái tử đảo mắt qua một cái, đúng lúc nhìn thấy một chữ “ Tô”, nghĩ có thể lọt vào trong 10 người giỏi, đương nhiên là Tô Việt.

Hoàng đế ngẩng đầu nhìn Hoàng Phủ Giác,“Bài thi này ngươi xem qua?”

Hoàng Phủ Giác gật đầu,“Nhi thần đã xem qua. Tô Việt có quan điểm mới mẻ độc đáo, đối với việc cải thiện tình hình chung tài chính, nhi thần cảm thấy có vài biện pháp không tệ.”

Thái tử âm thầm xiết chặt nắm tay, Tô Việt này, nhìn bộ dáng này, Hoàng Phủ Giác là muốn hết lòng giới thiệu.

Thị MậuTư chính là bước bắt đầu, về sau còn chưa xác định được đâu.

Hoàng Phủ Giác trước đây tuy rằng được sủng ái, hoàng đế phi thường chiếu cố đối với hắn cùng Lương phi.

Nhưng nhà mẹ đẻ của Lương phi căn bản không có thế lực gì lớn, bất quá là ỷ vào tướng mạo xinh đẹp mềm mại đáng yêu, khiến phụ hoàng yêu thích.

Mà Hoàng Phủ Giác từ nhỏ ỷ vào được phụ hoàng sủng ái, cũng giỏi về việc ban chút ít ơn huệ cho người khác.

Khiến cho một ít triều thần đối hắn nảy sinh vài phần kính trọng.

Nếu không, hắn dựa vào cái gì để so sánh với mình?

Thái tử lại nhìn về phía Tô Mạt, Tô Việt đương nhiên là nghe lời của nàng ta.

Mà nàng ta thì sao?

Hắn giương mi lên, nghe hoàng đế nói:“Thái tử, ngươi tới nhìn xem.”

Thái tử tiến lên, hoàng đế lại đem bài thi đưa cho Tô Mạt, Tô Mạt vội chuyển cho thái tử.

Có đôi khi cái loại hoàng gia uy nghiêm cùng quy củ này chính là từ chỗ rườm rà cùng lãng phí biểu hiện ra ngoài.

Đưa có một tấu chương cũng phải vài người chuyền qua tay nhau mới được, để biểu hiện hoàng đế cao cao tại thượng.

Thái tử lướt nhẹ xem sơ qua, cả kinh nói:“Phụ hoàng, Tô Việt nói muốn nới lỏng những quy định hạn chế của thương nghiệp, buông lỏng quốc sách trọng nông ức thương? Còn muốn lấy thương dưỡng nông? Phụ hoàng, đây......”

Nhiều năm như vậy, hoàng đế căn cơ đã vững như bàn thạch, ai cũng đừng nghĩ buông lỏng nửa phần.

Mà hắn chế định ra quốc sách càng không ai dám chê trách phê bình, chỉ có thể không chút do dự chấp hành.

Tô Việt cũng dám cả gan như thế làm loạn, hơn nữa Hoàng Phủ Giác thế nhưng còn nói hay!

Thái tử quả thực là không thể chịu đựng được.

Hắn nói:“Phụ hoàng, thương nhân lãi nặng, thấy lợi là ham, vì theo đuổi ích lợi tiền tài, thường thường không từ thủ đoạn. Nếu quá mức thả lỏng, sợ rằng không phải người lương thiện.”