Tô Mạt mím môi,“Bệ hạ, thần nữ có một chuyện......”

Hoàng đế giương lên đôi lông mày rậm,“Không đồng ý.”

Tô Mạt liền cúi đầu không nói.

Lão hồ li, nàng còn chưa nói hắn đã đoán được.

Lúc này cung tì nàng phái đi đến ngự trù trở về, nói danh sách các món ăn kia đã được làm xong, bữa tối có thể dâng lên bệ hạ ngự dùng rồi.

Bên ngoài đám người Tống tả tướng thấy hoàng đế đi vào nửa ngày cũng không đi ra, ngược lại nghe thấy cung nữ báo với Tô Mạt việc chuẩn bị ngự thiện cho bệ hạ.

Lại thấy nàng cầm tấu chương đi ra, quả thực là......

Tức đến méo miệng, trong lòng không ngớt mắng ra những lời cực khó nghe.

Không nghĩ tới hoàng đế lại có khẩu vị này, sớm biết như vậy cũng không cần phiền toái như vậy, chỉ cần đưa lên mười mấy tiểu nha đầu tuyệt sắc ngây thơ là được rồi.

Hắn dùng ánh mắt lạnh lùng chuyển hướng về Tô Nhân Vũ, vẻ mặt khinh miệt.

Vẻ mặt Tô Nhân Vũ lạnh lùng, cũng không thèm để ý hắn, tầm mắt lúc đang nhìn đến nữ nhi mới nhu hòa hơn một chút.

Tống tả tướng cao giọng nói:“Tô tiểu thư, bệ hạ sao rồi?”

Tô Mạt hành lễ, cung kính nói:“Tả tướng đại nhân, bệ hạ đang nghỉ tạm một lúc, rất nhanh sẽ đi ra. Rất mệt nhọc a.”

Tống tả tướng trong lỗ mũi hừ ra một tiếng, thấy nàng còn nhỏ tuổi, khí độ trầm ổn, khuôn mặt như hoa như ngọc, da thịt vô cùng mịn màng, quả thật là một mỹ nhân.

Muội muội của hắn chỉ đứng sau hoàng hậu, đều không có cơ hội xen miệng vào chuyện triều chính, ngự thư phòng lại rất ít khi lui tới, nha đầu này thế nhưng còn được làm chức vụ tổng quản ngự thư phòng!

Thật sự là hoang đường, từ xưa đến nay, triều đại nào thời thế nào, có loại quan chức này?

Tô Mạt cảm giác được sự khinh thị của hắn, cũng không thèm để ý, nàng sai người nhân bưng mấy bát canh do chính mình pha chế đưa tới cho bọn họ uống.

Dùng loại đồ dùng thấp hơn so với hoàng đế, nhưng so với nàng cùng đám người Lưu công công sử dụng thì cap cấp hơn.

Nàng tự mình bưng đến cho Tô Nhân Vũ, tươi cười với phụ thân.

Tô Nhân Vũ thân thiết nhìn nàng một cái, tiếp nhận canh, uống rất thoải mái.

Tống tả tướng hừ một tiếng, lại không uống, hắn không uống, những người khác đương nhiên cũng không dám uống.

Tô Mạt trong lòng cười, cố ý nói:“Tả tướng đại nhân, đây là ngưng thần tĩnh khí canh, hạ hỏa tĩnh tâm, bệ hạ cũng thích uống. Không bằng uống thử một chén xem sao.”

Tống tả tướng lạnh lùng trừng mắt với nàng,“Bổn tướng gia uống không nổi canh của Tô tiểu thư.”

Tô Mạt thấy hắn bày ra khí phách như thế, so đo cùng một tiểu cô nương, không khỏi cười,“Tả tướng đại nhân nếu không thích, vây coi như ta nhiều chuyện đi.”